Ngồi đợi Chín con rồng tới? Là muốn đổ máu tới cùng với Vương gia!
Chín con rồng xuất hiện cũng chẳng khác gì Vương Trường Sinh xuất quan, bởi vì, Chín con rồng đồng loạt xuất thủ thì vô địch thiên hạ, vẫn luôn có lời nói này.
Hiện tại, Thư viện Thiên Thần đã g**t ch*t con trai trưởng của con rồng thứ hai, không hề lưu lại chút tình cảm nào, việc này là muốn cắt đứt hoàn toàn.
"Chuyện này... đã tạo nên đại họa, Vương gia chắc chắn sẽ bạo phát cơn giận lôi đình, nhất định sẽ điều động thiên quân vạn mã dẫn binh tới Thư viện Thiên Thần, trời đất sẽ sụp đổ đó nhen!"
Có người của thế gia Trường Sinh thở dài, đây tuyệt đối là đại họa, Vương gia làm sao có thể giảng hòa chứ!
Nhưng, người trong cuộc Thạch Hạo, Thiên Giác nghĩ cùng năm vị lão binh đều vô cùng trầm tĩnh, đều chẳng có chút dáng vẻ hoảng loạn gì cả.
Giờ khắc này, mấy ngàn chiến binh của Vương gia trở nên rối loạn, đã mất đi người chỉ huy cho nên trận tuyến của những người này cũng rối bời, trên thực tế đại trận của bọn họ sớm đã bị năm vị lão binh dẹp tan rồi.
"Giết, báo thù cho lão tổ Vương Chân!" Có người quát lớn, một vài chiến tướng cầm đầu giết về trước.
"Uổng cho một thân bản lĩnh lại không dùng cho đúng đường, toàn bộ đầu hàng đi!" Vị trưởng lão lưu lại của Thư viện Thiên Thần giận tím mặt, chuẩn bị xuất thủ.
Nhưng, động tác của năm lão binh càng nhanh hơn, họ lấy ra chiếc cờ nhỏ, vù, nó nghiền ép tiến tới, năm trăm người liền nổ tung ngay tại chỗ, bỏ mạng ngay đương trường.
Đây là chiếc cờ từng tham gia trận chiến của Tiên, từng đại chiến với dị vực ở Biên Hoang, năm người này có thể sống sót cũng không phải là do may mắn, chính là những lão binh trải qua hàng trăm trận.
Dưới trường hợp chém giết như thế này, cái gọi là chiến binh vương bài của Vương gia còn quá non nớt khi so sánh với bọn họ, kém xa.
"Chết, hoặc là đầu hàng!" Thạch Hạo quát lớn, cho bọn họ cơ hội cuối cùng.
"Ngươi... uy h**p Vương gia?" Có người không cam lòng la lớn, muốn lấy danh nghĩa của Vương Trường Sinh để de dọa.
"Ta chưa bao giờ uy h**p ai cả, luôn luôn thẳng thắn, ta giết người của Vương gia cũng chẳng thể tính là ít, ngươi cảm thấy ta cần phải đi đe dọa à?" Thạch Hạo nói.
"Ngươi..." Người kia ngậm miệng.
"Không muốn chết thì vứt bỏ binh khí, quỳ trên mặt đất!" Thạch Hạo quát lớn.
Năm lão binh đã xuất thủ, lần này họ cũng không có đại khai sát giới thế nhưng là đang trấn áp, binh khí của tất cả mọi người đều tuột khỏi tay, đồng thời bọn có một loại áp lực đè ép khiến bọn họ không cách nào chịu đựng nổi mà ngã gục xuống mặt đất, toàn bộ nằm la liệt bên dưới chân năm vị lão binh.