Giết sạch! Vô cùng thẳng thắn, không hề còn lại người nào, người của Vương gia đều diệt hết.
Hơn nữa sự tình cũng chưa dừng lại ở đây, Thạch Hạo cùng với đám Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn thảo luận, cũng dò hỏi vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần kia về những cứ điểm của Vương gia.
Là muốn chọc thủng trời!
Nơi đây trở nên rối loạn, mọi người khiếp sợ không thôi, Hoang muốn trắng trợn xuất thủ, muốn long trời lở đất, tuyệt đối sẽ xảy ra đại sự!
Đương nhiên, sau khi tin tức truyền ra thì trên dưới Thư viện Thiên Thần đều vô cùng tức giận, Vương gia đã quá phận, ở ngay bước ngoặt này mà còn bài trừ đối lập, muốn nhằm vào người tham chiến của cửu Thiên, thật sự là khiến người khác hoài nghi họ đang có ý đồ.
"Nhất định phải đòi một câu trả lời thật hợp lý từ Vương gia, bọn họ là muốn làm cái gì?"
Có người hô hào, tựa như là đốt cháy một đống hỏa dược, khiến người người tức giận.
"Ha ha, ta không thể chờ đợi được nữa đâu, đám nhãi con Vương gia này, vừa nhìn là biết có ý đồ hung ác rồi, chúng ta hãy chủ động giết thẳng tới cửa!" Kiến nhỏ màu vàng hưng phấn, hết sức háo hức.
Rất nhanh, đám người Thạch Hạo đã di chuyển, leo lên một chiếc chiến thuyền, đồng thời có rất nhiều người đi theo, tiến thẳng tới một cứ điểm gần Thư viện Thiên Thần nhất.
Thạch Hạo tin chắc, cứ điểm như vầy chắc chắn đảm nhận công việc thu thập các loại tình báo, người Vương gia ở phụ cận đang ngó chừng Thư viện Thiên Thần, cho nên loại cứ điểm như vầy cần phải diệt.
Một tòa pháo đài cổ với quy mô không phải là nhỏ, xem ra là một hạ viện của Vương gia, nơi đây cũng thu đệ tử, nằm cách không xa một tòa thành lớn ở phía cuối đại địa.
Nơi đây thế núi chập trùng, cổ mộc che trời, cũng xem như là một nơi thanh tú, nếu không cũng chẳng lọt vào mắt của Vương gia, cơ bản sẽ dùng để xây dựng đạo tràng.
"Người nào?"
Ở giữa dãy núi xanh ngắt, một tiếng quát lớn được truyền ra từ pháo đài cổ này, bởi vì có người phát hiện một chiếc chiến thuyền đang tiến lại gần.
"Người nào dám xông vào cấm địa của thế gia Trường Sinh đó hả, to gan làm càn, giết không tha."
Phía trước vùng núi, bên trên đài cao có hai người trẻ tuổi vô cùng tự kiêu, dù cho nhìn thấy chiến hạm đang bay tới cũng chẳng hề kinh hoảng, trái lại vẫn còn ung dung mà ngồi, trường thương vắt ở một bên.
Rõ ràng, đây là người phụ trách quan sát nơi xa thế nhưng bọn họ lại rất tự phụ, không tin có người lại dám tấn công vào Vương gia, cho nên không đặt chiếc chiến thuyền trong lòng, chỉ là lớn tiếng quát tháo mà thôi.