Biến cố, quá đột ngột!
Một lưỡi mâu lạnh lẽo, đen kịt như mực, sắc bén không gì sánh được đâm thủng Vương Thiên Minh rồi kéo hắn lên tít trời cao, mặc cho máu tươi vương vãi xuống dưới.
Mặt đất rạn nứt, tổng cộng có năm người đều mặc áo giáp đen, bọn họ hoặc đại kích ngăm đen trong tay hoặc là nắm thiên mâu hoặc là chiến mâu đầy lạnh lẽo.
Cộng thêm với một con Kiến nhỏ màu vàng đang đứng trên bả vai của một người trong số này, bọn họ đột ngột xuất hiện từ trong lòng đất và bước về phía Thư viện Thiên Thần.
"A..."
Vương Thiên Minh kêu la thảm thiết, hắn cũng chưa hề bị g**t ch*t, vẻ mặt tràn ngập sự đau đớn, cả người co giật.
Cây chiến mâu đen này vô cùng to và dài, đâm xuyên từ sươn xường cho tới cổ, xuyên thủng toàn bộ b* ng*c của hắn, thương thế này rất nghiêm trọng.
Đặc biệt là, sau khi lưỡi mâu đầy lạnh lẽo đâm xuyên qua cổ, máu tươi dính đầy, vừa khéo lại chỉ ngay khuôn mặt của hắn, cảnh tượng này vô cùng khiếp người.
Vương Thiên Minh sợ tới mức hồn vía lên mây, sau khi lưỡi mâu đâm xuyên mà còn chỉ thẳng trước mặt, thị giác bị xung kích đầy mãnh liệt khiến hắn như muốn bất tỉnh.
Nhưng, hắn không thể nào ngất xỉu được, bởi vì cơn đau đớn này quá khủng khiếp, thiêu đốt linh hồn của hắn, đốt cháy thể phách của hắn.
Binh khí này rất đáng sợ, không chỉ chính bản thân hắn có thể cảm nhận được mà tất cả mọi người đều có thể nhìn rõ.
Chiến mâu màu đen được một vòng ký hiệu thần bí vờn quanh, đó là chú văn cũng là bí lực, còn là thần lực tỏa ra bên ngoài hình thành nên hoa văn đại đạo và xuất hiện ở nơi đó.
Loại ký hiệu này tựa như là ngọn lửa địa ngục thiêu đốt thân thể của Vương Thiên Minh, và cũng ăn mòn đi linh hồn của hắn.
"Không, thả ta xuống, cứu ta với!" Vương Thiên Minh hét lớn, hắn không cách nào chịu đựng nổi sự dằn vặt này.
Mọi người biến sắc, nên biết Vương Thiên Minh cũng không phải là nhân vật bình thường mà là một nhân vật thuộc cấp đại cao thủ, dù không sánh được với những trưởng lão của Tiên viện thế nhưng thân phận lại cực kỳ cao.
Nhưng hiện tại, hắn đã khuất phục, sau khi bị lưỡi mâu đâm xuyên thì linh hồn của hắn tựa như run rẩy, như đang bị xét xử, không cách nào chống lại được.
Máu tươi tí tách chảy dọc theo lưỡi mâu nhỏ xuống mặt đất bên dưới, khiến cảnh tượng này càng thêm giật mình hơn.
Vương Thiên Minh bị đâm xuyên như thế, bị một cây chiến mâu to lớn ghim thẳng giữa trời cao, hư không xung quanh đều rạn nứt, hắn khó có thể vùng vẫy dù chỉ là đôi chút!
Cảnh tượng đáng sợ, tất cả mọi người ở bốn phía đều ngơ ngác!
"Cái loại như ông, kiêu ngạo vô cùng, trong lãnh địa Vương gia các ông làm mưa làm gió thì không nói làm gì, vậy mà còn dám tới đây ngông nghênh, điếc không sợ súng." Kiến nhỏ màu vàng lạnh lùng nói.
Nó rất tức giận, sau khi trở về từ biên cương Đại Xích Thiên với Thạch Hạo thì lại bị tên gian nhân này vu hại, còn muốn bắt nhốt nên lửa giận khó kìm nén được.
Bọn họ chiến đấu khắp nơi, một mình Thạch Hạo độc chiến mười tên vương giả dị vực, mà Vương gia lại không hề đi ngăn địch trái lại còn ở phía sau đâm chọt, muốn trừ hết kẻ đối lập, thật sự là quá đáng, Kiến nhỏ màu vàng làm sao cam lòng chứ?
Lúc linh cảm tới nguy hiểm thì nó đã bàn bạc đôi chút với Thạch Hạo, đầu tiên rời đi nơi này, yên lặng tiến xuống mặt đất bên dưới, đi tới Tiên phủ của Thiên Giác nghĩ để điều binh.
"Thả hắn xuống!" Xa xa, sắc mặt hai đại nhân vật của Vương gia biến ảo không ngừng, biến cố này nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Đây là chuyện đột ngột khiến bọn họ âm thầm sợ hãi, hoàn toàn không hiểu gì về việc này, không nghĩ tới Thiên Giác nghĩ lại có thể đưa tới cứu binh thần bí như thế này.
Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được, những binh lính mặc giáp trụ hắc kim vừa xuất hiện kia cũng không phải là những sinh vật còn sống, đã trở thành con rối, thế nhưng lại phục tùng tuyệt đối Thiên Giác nghĩ, có một loại linh tính thần bí khiến bọn họ duy trì được một chút tỉnh táo.