Đây vốn là Thư viện Thiên Thần, Vương gia dựa vào đâu mà tới đây để làm chủ bắt bẻ, nhìn dáng vẻ cùng với lời nói của bọn họ, hoàn toàn xem bản thân mình chính là chủ nhân ở nơi này.
"Nè, Cửu thúc tổ đang hỏi ngươi đấy, sao không trả lời hả?" Cách đó không xa có người trẻ tuổi đi tới, hắn vô cùng anh tuấn thế nhưng ánh mắt lại vô cùng nham hiểm, không có chút gì gọi là hiền lành cả.
"Là Cửu thúc tổ của ngươi chứ không phải là của người khác." Thạch Hạo lạnh nhạt đáp, hắn từng gặp qua người trẻ tuổi Vương gia này, trước đây không lâu khi gặp hắn thì tràn đầy kính nể, nhưng hiện tại lại có dáng vẻ như vậy, rõ ràng không còn sợ hãi gì nữa.
Người trung niên phía đối diện kia chính là Cửu thúc tổ của hắn, trông độ tuổi thì đang là tráng niên, tinh lực cường thịnh, kỳ thực đã tu hành năm tháng dài đằng đẵng rồi.
"Vì sao không trả lời?!" Lại có người quát lên.
"Người của Vương gia ngươi tới Thư viện Thiên Thần vênh mặt hất hàm, cho rằng đây là nơi nào hả, ta dựa vào đâu mà phải cúi đầu chứ, cần gì phải đáp trả?" Thạch Hạo nhìn về bọn họ.
"Người Vương gia lợi hại thật đó chứ, ngông nghênh chạy tới Thư viện Thiên Thần, lúc ở biên cương Đại Xích Thiên sao không thấy bóng dáng đâu thế, vậy mà còn làm hung ở nơi này?" Tào Vũ Sinh không kìm nén được nên mở miệng châm chọc, hắn cũng không hề về Thánh viện.
"Tiểu bối, ta không có hỏi ngươi, vẫn chưa tới phiên ngươi nói chuyện!" Cái gọi là Cửu thúc tổ Vương Thiên Minh lên tiếng nhìn liếc qua Tào Vũ Sinh.
"Đây chính là Thư viện Thiên Thần, ta muốn nói thì nói mắc mớ gì tới ông chứ, đây không phải là Vương gia ông, muốn tỏ rõ oai phong thì về thế gia Trường Sinh của mình thì hơn!" Tào Vũ Sinh chẳng hề thua kém đáp.
"Ngậm miệng!" Nhưng lúc này, Vương Thiên Minh hét lớn một tiếng, hắn vận dụng đạo âm, âm thanh như sấm nổ chấn cho hư không nổ vang, ngay cả Thư viện Thiên Thần cũng run lên ầm ầm.
Tất cả mọi người biến sắc, hắn muốn làm gì?
Đây là Thư viện Thiên Thần, những người khác đều thất kinh, thấy một đám cường giả của Vương gia tiến vào Thư viện Thiên Thần thì đã kỳ quái lắm rồi, hiện giờ còn nhằm vào đám người Thạch Hạo nữa.
"Nói, vì sao các ngươi rời đi chiến trường, một mình chạy về đây, là đào binh à?" Một người đứng bên cạnh Vương Thiên Minh thấp giọng quát.
Tình huống như vầy không ổn lắm, thanh thế quá hùng hổ, chụp mũ thẳng vào đám người Thạch Hạo.
"Vương gia các ông bá đạo quá đó chứ, đây là Thư viện Thiên Thần, các ông dựa vào gì mà cho rằng mình là chủ nhân ở nơi này, tới cùng là muốn gì hả?!" Thạch Hạo lớn tiếng hỏi ngược lại.
Lúc này, Thư viện Thiên Thần trở nên yên tĩnh, một vài học sinh đi tới và nhìn thấy người của Vương gia, ai nấy đều cảm thấy điểm quái lạ.
"Thiên địa có biến, dị vực xâm lấn, chúng ta là đang dò xét các nơi để miễn phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Thư viện Thiên Thần là một địa phương quan tọng, đám các ngươi trở về đương nhiên cần phải hỏi thật kỹ." Vương Thiên Bình chẳng chút ngại ngùng nói.
Tiếp đó, thần sắc của hắn trở nên nghiêm khắc, quát lớn: "Lúc đi thì rất nhiều người nhưng về vì sao chỉ có vài người, hành tung thì lén lút, nhất định là tự ý trốn khỏi chiến trường, bắt hết lại cho ta, thẩm tra thật nghiêm ngặt!"
Tất cả mọi người đều biến sắc, việc này quá nghiêm trọng, người của Vương gia muốn động thủ với Thạch Hạo, chắc chắn là không có kết quả tốt.