Hai câu này vừa ra liền làm cho thân thể của tất cả mọi người đều căng cứng, quả thật không cách nào động đậy nổi!
Là người nào, một giấc ngủ mà cả vạn cổ, một tâm tình yên tĩnh như mặt hồ, hiện tại bị người khác đánh thức, lời nói này... quá đáng sợ.
Nhưng, tất cả mọi người đều nhìn ra được, nàng không thể nào sống sót hoàn hảo được, nhất định đã phát sinh biến cố nào đó nên đã bỏ mình, vả lại đại đạo của bản thân cũng suýt chút nữa tiêu vong.
Trong quan tài chỉ có một tấm da người đẹp như tiên, không hề thiếu sót và rất tinh xảo, tựa như là một kiệt tác hoàn mỹ của đất trời.
Quỷ thành tiên, hoàn toàn giống với những gì trong lời đồn!
Trước kia, cũng không hề có dẫn chứng chân thật nào, đều là những lời đồn, hiện giờ tựa như lần đầu tiên nhìn thấy loại quỷ thành tiên này, vô cùng dọa người.
Nàng là ai, trước kia có thân phận ra sao?
"Xông ra nào!" Người của dị vực đều dựng đứng tóc gáy, điên cuồng khống chế bình Luyện Tiên, bất kể trả giá, lại có người nổ tung ngay tại chỗ, bởi vì pháp khí càng thức tỉnh thì gợn sóng càng kịch liệt hơn, bọn họ càng không thể chịu đựng nổi.
Những vương giả trẻ tuổi kia đều tái nhợt sắc mặt, rất may là có nhân vật lớn tuổi ra tay bảo vệ nếu không đã bị diệt sạch rồi!
Vù!
Bình Luyện Tiên rung động và thoát khỏi giam cầm, như muốn thoát khỏi nơi đây.
Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính với thần sắc nghiêm túc dùng hết khả năng khống chế tấm vải liệm, bao bọc lấy mọi người với mục đích muốn cùng rời đi.
"Tiền bối, người là tu sĩ của cửu Thiên ta ư, nhìn trang phục và tiên âm của người, hoàn toàn không thuộc về dị vực, người nhanh nhanh giết địch thủ đi, đám sói con kia lại tới nữa rồi!' Tào Vũ Sinh hô lớn.
Trong thiên địa, tràng vực trở nên bất ổn, tu sĩ của cửu Thiên cũng vọt lên.
"Cái gì mà cửu Thiên, cái gì mà dị vực chứ, mây khói phù vân thôi, có quan hệ gì tới ta đâu?" Cô gái kia lớn tiếng thở dài.
"Chúng ta vô ý quấy phá, sẽ yên lặng từ biệt và rút lui!" Một ông lão của dị vực ôm quyền, lúc này hắn vô cùng biết điều, muốn rời khỏi nơi này ngay, địa phương quỷ quái này hắn không muốn dừng lại dù chỉ là một khắc, những thứ được gọi là bí ẩn kia cũng không cần dò xét nữa, quá nguy hiểm.
"Chiếc bình này có chút quen mắt, ta đã quên quá nhiều thứ rồi." Cô gái mở miệng, âm thanh rất là êm tai thế nhưng lại pha chút cô đơn.
Vù một tiếng, nắp quan tài mở ra và rồi nàng ngồi bật dậy, ngón tay nhỏ dài óng ánh trắng bạc gảy nhẹ lên trên bình Luyện Tiên.
Mọi người của dị vực đều sợ hãi khôn cùng, như bị dọa muốn chết ngất, đây là tồn tại như thế nào chứ, xuất thủ như điện xẹt, cách không búng ngón tay tới.
Nên biết, thứ mà bọn họ khống chế chính là bình Luyện Tiên.
"Boong!"
Tiếng vang chói tai, sau khi búng một tiếng lên trên bình Luyện Tiên thì chợt có một chùm sáng chói mắt tuôn ra, sức mạnh đáng sợ đó tựa như lũ quét bạo nổ xung kích về phía cô gái ấy.