Con Phượng Hoàng này lộ ra địch ý vô cùng mãnh liệt, kèm theo đó là sát khí như muốn nuốt chửng tất cả mọi người!
Vốn là một con tiên cầm, an lành và thánh khiết thế nhưng nay lại thích giết chóc như vậy, ngay cả lông thần năm màu cũng bị nhuộm đỏ thành màu máu, hoàn toàn không tương xứng với dáng vẻ tiên cầm nên có của mình.
Tích tịch tình tang...
Tiếng đàn du dương vô cùng êm tai và như giúp người khác tiến vào cảnh ngộ đạo, đây là chuyện kinh người tới mức nào.
Bên trên căn phòng, bộ xương trắng hếu kia đang biểu diễn một khúc nhạc đầy uyển chuyển, vô cùng dễ nghe, xương tay của nó vô tình tinh tế, trắng sáng như tuyết, vừa nhìn thì đã biết đó là một cô gái rồi.
Trong nhất thời, tất cả mọi người như cảm thấy ảo giác, đây không phải là bộ xương trắng mà là một giai nhân tuyệt đại đang nhàn nhã đánh đàn, phát ra những tiếng đàn du dương nhất.
Thậm chí, mọi người như thấy rõ được hình dáng của nàng, quốc sắc thiên hương, dung mạo nguyệt thẹn hoa nhường, áo trắng như tuyết, trong sáng không dính chút hạt bụi nào.
Mọi người dùng sức lắc lắc đầu để duy trì tỉnh táo, thế nhưng càng làm như vậy thì càng thấy rõ hơn, huyết nhục của bộ xương trắng như tuyết kia bắt đầu tái sinh và hóa thành một mỹ nhân tuyệt đại.
Đẹp, sắc đẹp không thể nào bắt bẻ, có thể nói là hoàn mỹ không một tì vết, tựa như là một cô gái chẳng hề chân thật bước ra từ trong tranh vậy.
Đây là một vị tiên nữ, một vị Tiên chân chính, chứ không phải là một cô gái xinh đẹp trên trần thế, nàng vốn không thuộc về hồng trần.
Chuyện gì đang xảy ra thế, vừa mới nhìn thấy là một bộ xương trắng hếu nhưng vì sao lại sản sinh ra huyết nhục, ngay cả Thiên Nhãn thông cũng không thể nhìn ra chân tướng.
"Tỉnh lại!" Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính dùng đạo âm gầm lớn.
Một đám trẻ tuổi đều chấn động rồi bừng tỉnh, đây là đạo thuật gì thế, làm sao chỉ vừa mới nhìn một cái mà đã có thể mê hoặc được tâm thần của người khác, dù cái gọi là Thiên Nhãn thông cũng bị vô hiệu?
Đừng nói là bọn họ mà ngay cả một vài ông lão của dị vực cũng cảm thấy xấu hổ, trong số bọn họ vừa nãy cũng bị mê hoặc, khi tỉnh lại thì mồ hôi ướt đẫm cả người.
Vẫn là xương trắng kia, là một mỹ nhân tuyệt đại đã mất đi huyết nhục, tiếng đàn rất là kỳ dị khiến người khác rơi vào cảnh ngộ đạo, cảm quan mất linh.
Khung xương của nàng nhỏ nhắn xinh đẹp, quả thật chính là phái yếu, cũng có thể đoán ra được lúc còn sống chắc chắn là tiên tử phong hoa tuyệt đại, thế nhưng dù sao cũng đã chết rồi.
"Tiên cầm* Phượng Ngô!"
(*): Cầm ở đây là đàn, cây đàn.
Đại trưởng lão nhìn chằm chằm cây đàn cổ, nó bị sứt mẻ một đoạn, dây đàn cũng không có hoàn chỉnh mà thiếu đi một hai sợi, lúc này khá là giật mình
Đây chính là chiếc đàn tiên được ghi chép ở trên sách cổ, được chế tạo từ cây ngô đồng, tài liệu chính của nó chính là lõi của đệ nhất thần thụ thuộc tổ địa bộ tộc Phượng Hoàng.