"Đi!"
Trước vực sâu u tối, một vài ông lão xông về phía trước, muốn là người đầu tiên tiến vào trong cổ giới bị phong ấn kia để tìm hiểu ngọn nguồn.
Bởi vì, mục đích tới đây của bọn họ không chỉ đang tìm kiếm những chuyện cổ xưa mà còn muốn khám phá một vài thứ, cổ tổ Du Đà muốn tu bổ sửa chữa một món binh khí cổ xưa, nơi đây khả năng sẽ có manh mối về tài liệu cần thiết.
Xoẹt!
Thần quang như cầu vồng, mười mấy bóng người đồng thời chuyển động, cường giả của dị vực muốn tiến vào cổ giới nằm trong hỗn độn kia.
Việc này làm cho đám người Thạch Hạo, Tào Vũ Sinh biến sắc, bên phía bọn họ cũng chỉ có mỗi Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính mà thôi, tình hình vô cùng gay go, làm sao đối đầu đây?
Có thể nhìn thấy được, phía trước vực sâu u ám kia rất mơ hồ, tổng cộng không dưới trăm người, đều là những cao thủ của thế hệ trước, đều mạnh tới mức không biết nói gì, thế nhưng hiện giờ cũng chỉ có mười mấy người di chuyển mà thôi mà, còn có rất nhiều người vẫn đang đứng chờ để xuất thủ.
Vèo!
Đại trưởng lão rất quả đoán và thẳng thắn, hắn lấy ra chiến kỳ thiết huyết của năm xưa rồi đánh mạnh về phía mười mấy người kia, lợi dụng pháp kỳ vô thượng này hòng tiêu diệt bọn họ.
"Ngươi dám!" Đối diện, nhân vật thủ lĩnh trong đám lão giả chợt quát lớn một tiếng, hắn lấy ra một chiếc bình và hào quang mờ mịt lan tràn, áp chế cả đại vũ trụ.
Bình Luyện Tiên, tuyệt đối là một món binh khí vĩ đại, được cho là chế tạo ra với mục đích luyện chết Tiên nhân, lúc này nó phát ra uy phong, cắt lìa càn khôn, ngăn cản huyết kỳ Tiên vương.
Ầm!
Nơi đó phát ra tiếng va chạm mạnh!
Mười mấy ông lão tách nhau ra thế nhưng vẫn bị dư âm chấn cho phun đầy máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Đại trưởng lão Mạnh Thiên chính.
Xoẹt!
Có người chẳng hề quản tới việc này mà nhanh chóng xông thẳng về phía hỗn độn.
"Ồ, không ổn, khoảng cách quá xa, chịu phải lực cản của giới bích quá lớn!" Đột nhiên, một ông lão kêu lên đầy sợ hãi.
Bởi vì, tốc độ của hắn chợt biến chậm, đạo hạnh bị áp chế, cả người thấy khó chịu, hành động vô cùng bất tiện.
Sau khi sinh linh của dị vực tiến vào giới này thì chịu phải rất nhiều bất tiện.
Ở trong vùng thế giới không trọn vẹn này, bọn họ đều sẽ bị bài xích.
Bởi vì, đại đạo mà bọn họ tu hành hoàn toàn khác, kính ngưỡng thiên địa của một thế giới khác, hoàn toàn xung đột với nơi này, cho nên mới bị áp chế.
Phụt!
Có người thổ huyết, bởi vì không muốn bị áp chế nên đã vận dụng tới tổ thuật mạnh nhất để chống đỡ, kết quả không ngừng ho ra bốn bụm máu lớn.
Nhưng, bọn họ vẫn không ngừng tiến sát lại, đi vào trong hỗn độn, muốn bước vào trong cổ giới bị phong ấn kia.
Bởi vì, khoảng cách cũng không quá xa xôi nên có thể cắn răng chịu đựng được để tới nơi cần tới.
"Máu huyết này có chút đặc biệt, chúng ta nên thu lại đôi chút!" Có người nhỏ giọng nói, hắn nhìn chằm chằm dòng máu bên trên bia đá đen đồng thời mắt lộ ra tinh quang.
Về phía bọn họ, bất luận một thứ gì ở xung quanh cổ giới bị phong ấn này thì đều đáng để tìm hiểu, nếu có thể thì bọn họ rất hi vọng sẽ thu và mang đi toàn bộ.
Đặc biệt là tấm bia đá màu đen cao tới mười vạn trượng này, nếu như có thể vác đi được, có thể lay động được thì bọn họ chẳng chút do dự mang về, có thể Du Đà, An Lan sẽ nhìn ra được sự thật nào đó.
"Cẩn thận một chút, chúng ta đang bị bài xích, đừng có rước thêm nguy hiểm." Có người nói.