Gần kề phế tích u ám, đám trẻ tuổi của dị vực tức giận không thôi, trên trán đều hiện đầy ma văn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Đưa cho heo ăn? Đó chính là nửa giọt chân huyết của cổ tổ Hạc Vô Song, cái tên đang đứng trong khu chiến trường kia lại dám nói thế, lập tức khiến cho nơi này bùng phát hàng loạt sát khí.
Bên trong chiến trường, người trẻ tuổi kia đang sỉ nhục dị vực, nhân vật như Hạc Vô Song thì dù là tổ tông của bọn họ cũng khó có thể nhìn thấy được, phải dùng lễ để kính, người nào dám khinh nhờn?
Rất nhiều người đều nhìn về phía Hạc Tử Minh, chờ đợi hắn xuất kích.
"Ngươi đang buộc ta ra tay đấy à." Lời nói của Hạc Tử Minh nhỏ nhẹ, hắn thu hồi lại nụ cười nhã nhặn, lúc này không buồn không vui, không hề bị chọc tức.
"Ngươi là cái thá gì chứ, cho rằng mình là chí tôn cái thế à, nếu có ý định dâng tặng chân huyết của tổ tiên mình cho ta nuôi heo thì ta rất cảm ơn đó." Thạch Hạo nói.
"Chọc tức ta, ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp gì!" Hạc Tử Minh nhanh chân đi về trước, ánh sáng vàng tăng vọt trong đôi mắt, mái tóc đầy đầu của hắn tựa như là một dải ngân hà màu vàng bay múa, khiến thiên địa phải reo vang chấn động cùng.
Một giây sau, thiên địa rung động ầm ầm, một vài ngôi sao gần biên cương Đại Xích Thiên này chợt lắc lư.
Uy thế của Hạc Tử Minh vô cùng đáng sợ, chấn nhiếp thế hệ trẻ tuổi, ai nấy cũng đều hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hiểu được sự chênh lệch giữa đôi bên, không thể nào so sánh được.
"Không hổ là người của Hạc gia, bởi vậy chúng ta sẽ đoán được sự đáng sợ của các tộc như An Lan, Du Đà tới mức nào, cao cao tại thượng, những kỳ tài bước ra từ những vùng đất cổ xưa ấy đều là những tấm bia võ đạo sống." Có người thầm than, sinh ra một luồng cảm giác vô lực.
Thạch Hạo nở nụ cười tươi, nói: "Có đúng thế hay không, nếu là sự thật thì ta rất chờ mong đó, không biết ngươi sẽ mạnh ra sao khi ở ngang độ tuổi với Hạc Vô Song?"
Năm đó Hạc Vô Song quá mạnh mẽ, phụ trách việc chém giết chí tôn trẻ tuổi của những năm cuối Tiên cổ. Một người cưỡi bên trên một con tọa kỵ, đánh đâu thắng đó, hai tay nhiễm đầy máu tươi.
Về phía dị vực, hắn là một truyền kỳ, là một cường giả được mệnh danh là vô địch, ở niên đại đó là có được mỹ tự là thiên hạ vô song!
"Vinh quang của tổ tiên, chúng ta đều ngưỡng mộ. Nhưng con cháu hậu thế chưa chắc đã không được như những vị tiền bối đi trước, ngươi cứ thử một chút là biết liền!" Hạc Tử Minh lạnh lùng nói.
Cổ tổ của Hạc gia là một cấm kỵ, là một truyền kỳ, không cho người khác nghi hoặc cùng với khinh nhờn, kẻ làm trái giết không tha, cần phải giữ vững vinh quang của gia tộc.
"Tới đây đi, ta vẫn muốn thu lấy một con thú cưỡi, bản thể của ngươi là một con hạc thần màu vàng, rất là hợp với tâm ý của ta đó." Thạch Hạo chẳng chút khách khí nói.
Bởi vì, ngay từ lúc đối phương tặng nửa giọt chân huyết cho cô gái bạc kia thì song phương đã coi như là địch thủ, không có chút lời nói sáo rỗng dối trá nào để nói cả.