Lúc này, mái tóc bạc của Ngân Linh, vương tộc Bạch Ngân của dãy núi cổ Kỳ Long tới từ dị vực chợt phấp phới, quần áo tung bay, từ từ bay lại, nàng chủ động xuất kích.
Ở trong khu chiến trường cổ tối tăm này, nàng toát lên vẻ thoát tục, một luồng khí tức lan tỏa tựa như nhảy múa, quyến rũ động lòng, phong thái cuốn hút.
Chỉ là khi nhìn thật kỹ thì con mắt của nàng không hề bình tĩnh chút nào mà ngập tràn sát cơ, con mắt bạc xán lạn cực kỳ khiếp người, lúc này nàng giơ tay vận dụng tới rất nhiều môn tổ thuật!
Vì để giết Thạch Hạo nên nàng phải ứng phó toàn lực, không hề bảo lưu chút nào.
Xoẹt!
Thiên địa trắng bạc và rực rỡ tới cực điểm, chất lỏng màu bạc cuộn trào, mặt đất đang nóng chảy, hư không đang sụp đổ.
Đây chính là năng lực của Ngân Bạch tộc, hóa tất cả vật chất thành bạch ngân, biến chúng thành vật của mình để vây giết đối thủ.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không để nàng thi triển thuận lợi, trên thực tế thì hắn cũng đã chuyển động, hoàn toàn giống như đối phương, chủ động tấn công, sớm đã đấm ra một quyền về phía trước.
Ầm!
Ánh bạc nổ tung tựa như là thủy ngân trút xuống đầy trời, làn sóng trắng xóa ở khắp mọi nơi, rất nhiều giọt màu bạc xuyên thủng trời cao và ăn mòn khu vực mặt đất ở xung quanh.
"Giết!"
Cô gái bạc cảm thấy e ngại nên hét lớn một chữ "Giết" và mở rộng bàn tay, thần quang nơi ấy sáng rực đất trời, xuyên phá mây trời!
Ánh sáng kia rất rực rỡ, chúng chiếu thẳng về phía Thạch Hạo, đó chính là chữ "Giết" mà Hạc Tử Minh đã viết lên lòng bàn tay của nàng, hào quang chói mắt, phá nát thiên địa.
Đây chính là chân huyết cổ tổ, là nơi ẩn chứa tinh hoa, có thể phá tan vạn vật, hiện giờ nó bị một loại nước thuốc đặc thù nào đó phong ấn lên trên tay của Ngân Linh, không làm tổn thương tới thân thể của nàng thế nhưng có thể g**t ch*t đối thủ.
Vèo!
Thạch Hạo tựa như một bóng ma với động tác đầy nhanh chóng, hắn cũng chẳng hề chạm trán một cách bừa bãi, dù sao đó cũng là chân huyết cổ tổ nên nhanh chóng tránh né đòn đánh này.
Thế nhưng, hắn liên tục cất bước, từ mặt đất giết thẳng về trước, triển khai bảo thuật của Lôi đế, vận dụng tới mấy ngàn luồng sấm sét đánh cho phía trước trở nên cháy đen và đầy rực rỡ.
Răng rắc!
Tia chớp liên miên, trắng bạc đan xen cùng ánh vàng tựa như là từng con thác nước ấp xuống, làm cho rất nhiều núi đá xung quanh nổ tung.
Cô gái bạc phản ứng rất nhanh, nàng không dám đỡ lấy nên nhanh chóng trốn tránh, sợ bị tia chớp đánh chết.
Uy lực của tia chớp này quá kinh người, tám phương bị tàn phá một cách bừa bãi.
Mặt đất hoàn toàn cháy đen, vùng núi xung quanh xuất hiện các hố lớn, những vật chất hữu hình đều bị tia điện đánh nát, ngay cả trên vòm trời cũng bị ánh điện tới ngàn trượng oanh kích.
Ầm!
Một ống tay áo của cô gái này nổ tung, chỉ là bị một luồng ánh điện nhỏ xíu va trúng thì đã hóa thành tro làn, một đôi tay trắng mịn như tuyết lộ ra ra, lúc này sắc mặt nàng chợt biến đổi.
Xoẹt!
Nàng cũng không dám bất cẩn gì thêm, dù cho có nắm giữ chân huyết cổ tổ thì nàng cũng chưa chắc đã thắng được. Lúc này lần nữa mở rộng bàn tay và không ngừng oanh kích về trước, lấy chữ "Giết" để đối phó Thạch Hạo.