Xèo!
Ma điểu hoàng kim hóa thành một chùm sáng vàng trốn thật nhanh về sau, bước đầu thử nghiệm thì nàng đã ăn thiệt thòi lớn, lông vàng rơi rụng.
Đây đều rớt xuống từ bản thể của nàng, mỗi một cọng đều vàng óng phát ra tiếng boong boong khi va chạm lên vặt đất, một vài tảng đá nặng mấy chục vạn cân đều bị chém đứt.
Thạch Hạo đứng giữa sân, chưa hề truy kích, tựa như là một ngọn núi võ đạo không cách nào vượt qua và trấn áp nơi ấy, bễ nghễ địch thủ.
Ma điểu hoàng kim hóa thành cô gái vàng đầy yêu diễm và mỹ lệ, mái tóc lấp lánh tựa như thái dương, ngay cả con ngươi của nàng cũng có màu vàng óng và lưu chuyển thần hà.
Thạch Hạo biết, cô gái này không hề đơn giản, còn mạnh mẽ hơn cả Xà Dạ Xoa nữa, nên biết, vừa nãy là nàng chủ động giết tới, dám dùng thân thể để tranh đấu, loại thăm dò này rất là lớn mật.
Nếu là sinh linh bình thường thì tuyệt đối đã bị Thạch Hạo đánh cho nổ tung, sẽ không có chuyện gì để bàn nữa, ngay cả Xà Dạ Xoa bạc kia cũng bị nắm đấm của Thạch Hạo đánh cho nát.
Có điều, tuy rằng Ma điểu hoàng kim cũng bị thương thế nhưng thương chỉ về nguyên khí, sau khi ho ra bụm máu thì thương thế cũng không hề chuyển biến tới mức độ nghiêm trọng.
"Một giới này trước giờ đều bị áp chế, kiếp này không ngờ lại xuất hiện một con quái vật." Ma điểu hoàng kim nhìn chằm chằm Thạch Hạo, trong mắt b*n r* từng tia ánh vàng.
Thực ra, đây cũng là suy nghĩ của những vương giả dị vực, dưới ánh mắt của bọn họ, sự mạnh mẽ của Thạch Hạo đã tới mức thái quá, quả thật có thể quét ngang quần vương, không thể nào chiến thắng được.
Việc này làm cho mỗi một vương giả trẻ tuổi đều không tài nào thoải mái được, bọn họ là những chủng tộc chiến đấu trong biển máu, chí cường bất bại, thế nhưng lại gặp khó khi ở giới này, bị một người trẻ tuổi ngăn cản.
Hoang, một mình đứng nơi đó, đánh bại liên tiếp sáu đại cao thủ, sáu vị vương giả đã ra đi, đúng là sự kiện vô cùng lớn!
Nếu như Ma điểu hoàng kim mà bại nữa, vậy đây chính là kẻ thứ bảy rồi!
Thua, tương ứng với tử vong, sẽ không có gì bất ngờ cả.
Ma điểu hoàng kim lên tiếng, nói: "Nhân tộc, hãy gia nhập vào chúng ta, ngươi sẽ hưởng thụ được vinh hóa phú quý bất tận, mỹ nhân tuyệt đại, tổ thuật, Trường Sinh dược, thứ gì cũng đều có cả!"
Thạch Hạo ngẩn người, không nghĩ rằng nàng sẽ chiêu dụ mình như vậy.
"Ngươi mà cũng có tư cách để nói ra những lời này à. Trong mắt ta, sau khi ngươi bước vào trong này thì đã là người chết rồi!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp trả.
Cô gái vàng cười khẩy, nói; "Ngươi cũng chỉ thấy tiểu thế chứ chẳng thế nào quan sát được đại thế đang ầm ầm đè xuống kia hay sao. Ngươi sắp chết tới nơi rồi, giới ta tiến công tới đây với quy mô thật lớn thì có gì còn sót lại được chứ? Ngươi rất mạnh, thiên phú đáng gờm, có thể so được với một vài người trẻ tuổi trong truyền thuyết của giới ta. Thế nhưng, việc này thì sao chứ, xưa nay không bao giờ thiếu sinh linh có thiên phú tốt. Huống hồ, Cổ tổ của giới ta cũng rất thích thú khuyến khích việc g**t ch*t thiên tài của giới này, nếu như cuộc đại chiến bạo phát toàn diện thì ngươi sẽ chết không có chỗ chôn, hiện giờ ta đang chỉ điểm đường sống cho ngươi, cho ngươi cơ hội để sống sót."
Ma điểu hoàng kim đứng nơi ấy lên tiếng, lời nói không lớn thế nhưng lại truyền khắp chiến trường, cũng chẳng hề thèm nhìn về phía đám người Đại Tu Đà, Thích Cố, Thạch Nghị.