Xà Dạ Xoa là người đầu tiên xuất trận, ngông cuồng tự đại, bễ nghễ đối phương. Nhưng, thật sự nó rất mạnh, g**t ch*t Huyền Côn, một chí tôn trẻ tuổi đã tu ra ba luồng tiên khí đã chết thảm ngay đương trường.
Hơn nữa, Xà Dạ Xoa liên tục chế giễu khinh thường sinh linh của giới này, không ít lần sỉ nhục, lời nói cay độc, còn châm biếm tiên dân đã từ trần.
Cũng chính vì như vậy, Thạch Hạo muốn g**t ch*t nó, muốn thanh tẩy đi tên sinh linh này để mọi người yên tâm trở lại!
Ma điểu hoàng kim, bộ tộc này đáng sợ vô cùng, lúc ở thời kỳ Tiên cổ thì đã tạo nên tổn thương to lớn cho giới này, khiến Vô Chung Tiên vương phải tự mình vượt giới tiến vào dị tộc, dùng đạo chủng diệt bộ tộc của nó.
Đáng tiếc, vẫn để cá lọt lưới, hôm nay bộ tộc này đã lấy lại được nguyên khí và ngày càng cường thịnh hơn, một khi khai chiến thì chính là phiền toái lớn.
Cô gái vàng phía đối diện chính là tới từ bộ tộc này, g**t ch*t Lữ Hồng nắm giữ hạt giống Sinh Mệnh, phỉ báng không một ai ở giới này có thể đỡ nổi một đòn của mình.
Hiện tại, Thạch Hạo chú tâm tới hai sinh linh này!
"Thắng bốn trận, gần tới một nửa rồi!" Có người thì thầm.
"Sợ cái gì chứ, để ta tới gặp hắn một lần!" Xà Dạ Xoa quyết đoán, nó không thể chịu đựng nổi ánh mắt của mọi người, nếu vì sợ hãi không lên, ở dị vực dùng võ dũng để tạo vinh quang thì như vậy chắc chắn nó sẽ không có đất để đặt chân.
Chỉ là, Mai rùa tiên đã chọn được một người, là một chàng trai vạm vỡ khôi ngôi có tới hai đầu.
"Song Tử vương!" Có người nói nhỏ, người của bộ tộc này vô cùng đáng sợ, hai cái đầu có thể phá vạn pháp, được mệnh danh là bộ tộc kinh khủng trong nhóm tu hành pháp thuật.
Trận chiến này rất kịch liệt, pháp lực trong thiên địa sôi trào, hai đầu của Song Tử vương không ngừng ngâm tụng thần chú cổ xưa của dị vực, quấy phá sự cân bằng của thiên địa.
"Hả?" Xa xa, đám người Lam tiên đang xem chiến chợt kinh sợ, hạt giống hoàn mỹ trong cơ thể đang dao động, chịu phải sự quấy nhiễu đầy nghiêm trọng, ảnh hưởng vô cùng to lớn.
Thần chú mà Song Tử vương ngâm tụng chính là tâm đắc nghiên cứu trong bao năm tháng qua của dị vực, có thể quấy nhiễu cổ chủng hoàn mỹ!
Song Tử vương, vốn rất thích hợp để tu bí thuật, lúc này đang thi triển là muốn thăm dò thử Thạch Hạo có một hạt cổ chủng nào hay không.
Đáng tiếc là đã khiến hắn thất vọng, không thể nào thăm dò được, mà ngay cả hắn cũng lại rơi vào thế bị động, Thạch Hạo đã dùng toàn lực để đánh giết hắn.
"Hào quang chiếu khắp, rửa sạch nguồn gốc tội lỗi!"
"U ám vĩnh hằng, không hề h*m m**n!"
Hai đầu của Song Tử vương không ngừng ngâm tụng ngôn ngữ thần bí, ánh sáng cùng màn đêm đồng thời xuất hiện và đối lập lẫn nhau, hai môn cổ thuật lan tỏa và va chạm vào nhau.