"Đáng ghét, đáng ghét mà..." Có sinh linh trong nhóm vương giả trẻ tuổi của dị vực nhịn không được gào thét, nó đã bị lời nói của Thạch Hạo k*ch th*ch khiến máu nóng xông thẳng lên não, cơn tức giận ngập trời.
Chưa từng bị sỉ nhục qua như vậy, bọn họ là vai vế bên trên của đám sinh linh giới này, bễ nghễ tu sĩ của cửu Thiên thập Địa, từ xưa tới nay một khi khai chiến thì đều giành chiến thắng, thế nhưng hiện tại lại bị một người sỉ nhục như vậy.
Đều là Vương giả trong người cùng trang lứa, thường ngày luôn cao cao tại thượng thế nhưng hôm nay lại trở thành nguyên liệu nấu ăn của người khác, lại bị hầm nướng ngay trước mặt mọi người!
Điều không thể tha thứ nhất chính là, cái tên món ăn mà hắn vừa nói, "Địa Tam tiên".
Lực sát thương của ba chữ này quá lớn, đã khiến cho nhiều vương giả đều tái xanh mặt mày, lá phổi như muốn nổ tung, chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã như vầy, thân là vương giả trẻ tuổi của dị vực thế mà ba người này lại được đặt tên cho món ăn, chắc chắn sẽ trở thành chuyện cười.
Thậm chí có thể tưởng tượng ra được, bởi vì lực sát thương của "Địa Tam tiên" quá lớn và được truyền lưu rộng rãi đi khắp nơi, nếu như vậy, khi truyền đi với phạm vi quá rộng và làm cho nhiều tộc biết được thì lúc đó tin tồn này chắc chắn sẽ được ghi vào trong sử sách.
Một bên tức giận, bên còn lại cười lớn.
Từ khi khai chiến tới giờ, tu sĩ bên phía cửu Thiên thập Địa chưa bao giờ cảm thấy khoan khoái như lúc này, bọn họ nhìn Thạch Hạo đang ăn "Địa Tam tiên" làm cho vẻ mặt mọi người đều hớn hở không thôi.
"Ngươi sống không lâu nữa đâu, cứ đắc ý vênh váo đi, chuẩn bị chết tới nơi rồi!" Bên phía dị vực, đám người Xà Dạ Xoa hung hăng chửi rủa.
Chiến trường rất trống trải, Thạch Hạo đứng nơi đó, một tay ôm vò rượu một tay cầm tảng thịt vàng ươm đầy dầu mỡ, uống chén rượu đầy. nhai miếng thịt lớn.
Hắn cũng chẳng hề chửi bới những người kia, bởi vì lời nói hung ác thì sớm đã nói hết cả rồi.
Lúc này, hắn rất bình tĩnh, chỉ không ngừng tán dương thịt ngon, hương thơm đặc sắc, chưa bao giờ nếm thử qua, là mỹ vị cao cấp nhất trên thế gian.
Một bên quát mắng, lớn tiếng chửi rủa, tuyên bố lấy tính mạng hắn ngay trên chiến trường.
Thế nhưng Thạch Hạo vẫn trấn định như vậy, chỉ là tình cờ nơi ánh mắt sẽ b*n r* hào quang sắc bén, tựa như là tia chớp xẹt qua màn đêm và đâm thẳng vào trong tâm linh người khác.
"Sư tử màu trắng, trong cơ thể lại có chân huyết của An Lan tộc, mùi vị quả nhiên bất phàm, có một hương thơm vô cùng đặc biệt." Thạch Hạo bình phẩm.
Lời vừa ra phía đối diện liền im bặc, tu sĩ của dị vực vừa tức vừa sợ, gan của người trẻ tuổi này lớn tới mức nào mà lại dám đắc tội như vầy với An Lan nhất tộc chứ?