Lại là một câu "Kẻ tiếp theo", thế nhưng sự cảm nhận của vương giả trẻ tuổi của dị vực lại hoàn toàn khác, không hề có lời nào thê thảm hơn lời này!
Trước kia, Thạch Hạo lần đầu nói ra "Kẻ tiếp theo" thì rất nhiều người đều cảm thấy hắn đang tự tìm đường chết, không biết trời cao đất rộng, dành những lời chế nhạo cho hắn.
Nhưng hiện tại thì rất nhiều sinh linh đều hoảng sợ, chiến tích chân thực bày ra trước mặt nên đây cũng chẳng phải là lời nói khoác nào, mà được chứng minh bởi chém giết, ngay cả đời sau của An Lan mà cũng bị đánh bại thì ai dám xem thường chứ, ai dám kinh thường người trẻ tuổi kia?
Đây tuyệt đối là một người trẻ tuổi chí tôn đầy đáng sợ, có thể săn giết chư vương!
"Tức thật, con kiến cỏn con này lại muốn nuốt thiên long à, hậu đại của đám thất bại lại xuất hiện một con quái vật!" Xà Dạ Xoa không cam lòng, trầm thấp nói như thế.
Thân thể màu bạc, chiếc đuôi rắn to dài cuộn tròn nơi ấy, trước kia nó rất muốn động thủ thế nhưng hiện tại trong lòng chợt sinh ra lo lắng, vô cùng kiêng kỵ Thạch Hạo!
Triển Phong, trong cơ thể có một phần tư chân huyết của An Lan tộc, đó là sự mạnh mẽ tới mức nào, thế nhưng ngay cả hắn cũng bại, một tia chân huyết ngưng tụ thành trường mâu màu vàng cũng bị người ta bẻ gẫy, thật sự đã chấn nhiếp không ít sinh linh dị vực.
"Giết hay lắm!"
"Gì mà chân huyết An Lan, gì mà sức mạch của chân danh, gì mà gia tộc vô thượng, cái được gọi là kỳ tài cũng chỉ tới thế mà thôi, không phải vẫn bị Hoang đánh gục như thường đó sao?!"
Bên phía cửu Thiên thập Địa, mọi người đều vui mừng khôn tả, không ngừng hoan hô reo hò, trên mặt của đám tu sĩ trẻ tuổi đều tỏa ra nét mừng rỡ, liên tiếp đại thắng quả thật đang cổ vũ tất cả mọi người.
Chủ yếu là, những cuộc chiến bại trước kia đã khiến người người ngột ngạt, từng vị anh kiệt đều chết thảm và ngã gục trên chiến trường cổ này, đả kích nghiêm trọng lòng tin của tất cả mọi người.
Hiện giờ, một mình Thạch Hạo đứng yên nơi ấy, liên tiếp hạ gục ba anh kiệt của dị vực, mang theo thần uy bất bại, cuốn lấy sóng lớn ngập trời, trở thành tiêu điểm.
"Kẻ tiếp theo? Rất nhiều năm rồi không có một ai sỉ nhục tu sĩ của giới ta, hôm nay chính tại nơi này, các ngươi lại bị một người chém giết tới mức nhấc đầu lên không nổi, chẳng lẽ sợ hãi hắn ư?!"
Ở phía sau, bên cạnh vực sâu u ám chợt có một bóng hình mơ hồ đứng đấy, hắn tựa như là một hóa thạch trường tồn cùng tuyên cổ, yên lặng chẳng hề nhúc nhích, thế nhưng lời nói này lại đang cổ vũ kích động, khiến lòng người kinh sợ.
Hắn không có trách móc thậm tệ thế nhưng lời nói lạnh lùng này càng khiến người khác kinh ngạc run rẩy hơn, cảm giác sợ hãi vô cùng.
Vương giả của thế hệ trẻ tuổi, mỗi một người đều lộ vẻ xấu hổ, khi đối mặt với tu sĩ nhân loại kia thì bọn họ quên mất sự đáp trả, không dám đối kháng, chuyện này quả thật khiến bọn họ cảm thấy nhục nhã vô cùng.
"Có gì mà sợ chứ, từ xưa tới nay, giới ta cũng không biết đã xuất hiện bao nhiêu thiên kiêu mạnh mẽ vang dội cả cổ kim. Thủ đoạn của hắn thì sao có thể so với những sinh linh kia, tính là cái thá gì chứ?" Có vương giả trẻ tuổi của dị vực cao giọng nói.
"Giết hắn, bất quá cũng chỉ là hậu nhân của đám người từng thất bại trong Tiên cổ mà thôi, ngay cả người đã thành Tiên mà cũng bại vong, tổ tiên bọn họ đã từng nằm rạp bên dưới bàn chân của chúng ta, thân là hậu duệ thì hắn là cái thá gì chứ, cứ như đối phó với tổ tiên của hắn vậy, cứ chém chết!"