"Ầm!"
Triển Phong cất bước, áo trắng gào thét theo gió, ống tay lớn giang rộng, vô số khí sát phạt lao ra tiêu diệt lấy Thạch Hạo.
Hắn rất tự phụ, khi ra tay thì thanh thế to lớn, giữa ống tay áo lấp lánh ánh sao tựa như có chòm sao đang xoay tròn bên trong, nó mang theo sức mạnh đầy đáng sợ.
Đối diện với sự công kích này thì Thạch Hạo vẫn cứ trực diện chống lại, trong lúc hai tay giang ra thì tựa như có một con chim bằng cõng lấy trời xanh vỗ cánh thật mạnh và lao vút lên trên.
Là côn bằng đang giang cánh thật sự, cánh của nó che kín cả mây trời, mênh mông vô biên, có thể tiến thẳng vào trong vũ trụ, phá nát ngôi sao chư thiên, uy năng khó lường!
Vào lúc này, Thạch Hạo phải vận dụng tới pháp môn Côn Bằng, quy tắc áo nghĩa đầy lớn lao của môn này đập vỡ nát tay áo lớn ẩn chứa sức mạnh ngôi sao kia, hào quang rực rỡ chiếu rọi ngay tại chỗ.
"Hả?" Triển Phong thất kinh, hắn có tiền vốn để tự phụ, uy thế tựa như cầu vồng, có thể đánh bại đối thủ cùng thế hệ dễ như bẻ cành khô, thế nhưng hiện giờ cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà ống tay áo đã bị hủy.
Tựa như bươm bướm nhảy múa, ống tay áo bị phá nát kia hóa thành từng miếng nhỏ rơi khắp trời.
Vẻ mặt của Triển Phong lạnh lùng, hắn rất là anh tuấn, tuy rằng không phải nhân tộc thế nhưng cũng chẳng hề khác nhân loại là mấy, cũng không ai biết bản thể của hắn ra sao cả.
Lúc này, bên trên cánh tay bị lộ ra kia có một hình xăm của một cây trường mâu màu vàng.
Việc này làm cho tất cả mọi người thất kinh, ngay cả Thạch Hạo cũng phải rùng mình và vô cùng lưu ý tới phần này, bởi vì hắn biết, Triển Phong có một phần tư chân huyết của An Lan tộc, có sức mạnh quỷ thần khó lường!
"Bất kinh với An Lan tộc, ngươi nhất định phải trả cái giá thật lớn!" Triển Phong lạnh giọng nói và từng bước đi tới, xung quanh hắn hư không vặn vẹo, thi thoảng như phong mang tuyệt thế xuất hiện.
Cheeng!
Quả nhiên, những phong mang kia khi hiện ra đều là những thanh binh khí màu vàng ngang dọc trong hư không, tất cả đều là trường thương, sắc bén đến khiếp người, sát khí ngập trời!
Cũng không biết có tới bao nhiêu vạn trường mâu màu vàng, lưỡi mâu đều chỉ thẳng về trước, chùm sáng khủng khiếp có thể đâm thủng vạn vật.
Vào lúc này, toàn bộ trường thương khẽ ngân lên, âm thanh kim loại điếc tai, khí sát phạt che ngợp bầu trời, những thanh trường mâu vàng óng này đều nhằm thẳng tới Thạch Hạo.
Nhưng, Thạch Hạo chẳng hề sợ hãi gì, trái lại còn cười lạnh nói: "Mở miệng cứ một An Lan hai An Lan, thật ra ngươi cũng chẳng phải họ An Lan, đắc ý con khỉ gì chứ, tự phụ gì hả, là cái thá gì nào?!"
"Ngươi, lại dám nói thế à, sức mạnh của An Lan tộc có mặt khắp nơi, ngươi nhất định phải chết thảm vì lời nói này!" Triển Phong quát lên, gương mặt anh tú trở nên u tối.
"Ngươi nguyện trung thành với một cái tên, ngưỡng mộ sức chiến đấu vô thượng của tổ tiên bộ tộc, vậy ta hỏi ngươi, ngươi là gì hả? Cường giả chân chính, bản thân có thể tự khai sáng ra một bộ tộc và đứng ngang hàng với An Lan, ngươi... không được!" Thạch Hạo lạnh lùng nói và chủ động công kích.
"Keeng!"
Triển Phong tức giận, mấy vạn trường thương vàng óng ở xung quanh đều run và vang lên những tiếng vang khiếp người, chúng hóa thành từng luồng cầu vồng màu vàng đâm thẳng về Thạch Hạo.