Vương giả trẻ tuổi của dị vực làm sao không kinh sợ được chứ, người trẻ tuổi giữa trường kia lại lớn giọng nói "Kẻ tiếp theo", quá ngông cuồng, là đang xem thường bọn họ ư?!
Đối với bọn họ, loại hờ hững kia, loại ngạo mạn ấy quả thật là một loại sỉ nhục, có ai dám không đặt bọn họ vào trong mắt như vậy chứ, tùy ý hô quát?
"Ta muốn đi giết hắn!" Xà Dạ Xoa nói nhỏ, thân thể màu bạc bóng loáng tỏa ra từng tia phù văn.
Ngoại trừ Ma điểu hoàng kim đang vô cùng lo lắng ra thì đôi mắt của những vương giả trẻ tuổi khác đều lộ ánh sáng lạnh lẽo, kẻ kia quá kiêu ngạo, đáng phải tiêu diệt!
Máu tươi trên đất vẫn còn rất dày, trong vẻ đỏ tươi là màu vàng nhạt, đó chính là máu của vương giả dị vực vừa chết đi khi nãy.
Nó sau khi chết đi thì hóa ra bản thể, đó là một con dê núi màu vàng, chẳng trách gương mặt của nó tựa như là dê, trên đầu lại có một cặp sừng, không ngờ bản thể là như thế, lông vàng của nó vô cùng lấp lánh, huyết nhục tản ra tinh khí tiên thiên kinh người.
Mười hai cánh tay đều hóa thành chân dê, to lớn cường tráng.
Chỉ là, lúc này nó không được trọn vẹn bởi vì đã bị Thạch Hạo đánh nổ tung, chỉ còn sót lại tàn thể, lộ ra ánh vàng kim nhàn nhạt và nằm một đống ở đó.
Cũng giống như là Đường Ngô, trận chiến qua đi, cơ thể đã bị Thạch Hạo oanh kích chia năm xẻ bảy, huyết nhục đâu đâu cũng có.
"Thu gom thật kỹ con dê núi cùng với con rết kia giúp ta nhé." Thạch Hạo mở lời, phân phó cho Kiến vàng cùng với đám người Tào Vũ Sinh.
Mọi người sững sờ thế nhưng rất nhanh nghĩ tới tính cách của hắn, lúc này chẳng biết nói gì hơn, bởi vì biết hắn giữ lại với mục đích gì.
"Ta sẽ giết ngươi!" Xà Dạ Xoa là người đầu tiên rít lớn.
"Nếu cho ta cơ hội ra trận, ta sẽ đánh gục hắn!" Một vương giả trẻ tuổi áo bào trắng lên tiếng, hắn rất mạnh, đứng nơi đó thế nhưng hư không xung quanh lại uốn lượn, mấy người xung quanh rất kiêng kỵ với hắn.
Rõ ràng, thân phận của hắn chẳng hề tầm thường, dù cho đều là vương giả thế nhưng cũng có phân chia cao thấp, sinh linh này vô cùng mạnh, tựa như là một quân vương cái thế khiến người khác phải kính nể.
"Từ xưa tới nay chưa từng ai dám uy h**p và xem thường chúng ta như vậy, người này đáng chém!' Có người khác mở miệng.
"Kẻ tiếp theo!" Thạch Hạo không nói lời nào khác mà lặp lại ba chữ này, khuấy động trời cao nơi ấy.
Việc này khiến cho sắc mặt của tu sĩ thế giới bờ khác biến đổi, trong mắt những vương giả trẻ tuổi kia đều xuất hiện tinh quang, mái tóc dày của vài người múa tung, khí tức khiếp người.
Còn như người của cửu Thiên thập Địa thì cảm thấy sung sướng tựa như vừa ngậm được củ sâm vậy, lỗ chân lông toàn thân giãn nở vô cùng thư thái.
Từ khi giao chiến cho tới hiện tại, bên phía cửu Thiên thập Địa không ngừng gặp thất bại, từng vị anh kiệt một chết đi, vô cùng thê thảm, không khí ngột ngạt tới cực điểm.
Bây giờ, qua hai trận chiến đại thắng vừa rồi của Thạch Hạo thì đã thay đổi tất cả, quét sạch mây mù, khiến người người dâng trào nhiệt huyết.
Những người này không nhịn được hét lớn, cổ vũ khích lệ cho Thạch Hạo.
"Hoang, đánh hay lắm, ngươi là bất bại, g**t ch*t chúng, báo thù cho những người đã ngã xuống!"