Đi kèm tiếng gào thét là mười phương rung chuyển, từng tia chớp cứ như là thác nước trút xuống từ trên vòm trời, cảnh tượng kinh người!
Hai hàng lông mày của Thạch Hạo dựng thẳng, mái tóc đen đầy đầu phấp phới, sát khí ngút trời, hiện tại, hắn khát khao được chiến một trận, ước ao được tắm trong máu huyết của kẻ địch, rửa sạch cơn tức giận.
"Ha ha..." Đường Ngô cười to chẳng hề e ngại, nó đứng trong hư không, thân rết lấp lánh ánh kim loại đầy lạnh lẽo, cánh tay bọ ngựa lấp lánh tựa như thiên đao sáng bóng vắt ngang trời.
Tiếp đó, Đường Ngô liếc mắt nhìn Thạch Hạo bên dưới mặt đất, khinh bỉ nói rằng: "Nực cười, ngay khi nãy tu sĩ của thế giới các ngươi đã lần lượt phơi thây nơi đây, nằm rạp bên dưới chân của chúng ta, tất cả đều bại hết, không đỡ nỗi một đòn, ngươi còn dám cuồng vọng nói giết ta? Máu huyết đã chảy xuống kia còn chưa đủ à, bộ tộc thấp kém, ngươi dùng gì để tranh đấu với ta, ngươi làm sao chiến với ta, các ngươi quá yếu!"
Xa xa, vương giả trẻ tuổi của dị vực cũng bắt đầu cười lớn theo, có vài người lộ vẻ khinh bỉ và lên tiếng chế nhạo đầy vô tình.
"Quả thật là rất buồn cười, từ xưa tới nay, các ngươi vẫn luôn luôn yếu đuối như vầy, chưa hề vượt qua được bước này, vậy mà cũng dám khoác lác? Đây tựa như là một con sâu đầy đáng thương trên mặt đất và gào thét với một con rồng trên chín tầng trời vậy, uy h**p, chẳng chút tác dụng? Cũng chỉ mang lại vẻ nực cười, thấp kém!"
Giọng điệu này rất khó nghe, bọn họ xem thường sinh linh của một giới này, chẳng hề đặt ai vào mắt cả, ra sức làm nhục sự tôn nghiêm của người nơi này.
Dùng sâu và rồng để so sánh, đây là một ví dụ như thế nào chứ, rất quá đáng, khiến một đám người trẻ tuổi của cửu Thiên thập Địa đều cảm thấy vô cùng tức giận.
"Nói xong chưa, đây là di ngôn của các ngươi à, sau khi ta giết xong con rết này thì sẽ tới kết cục của các ngươi đó, tới một thì giết một, dám lại không?" Thạch Hạo lạnh lẽo đáp trả.
Ánh mắt của đám vương giả trẻ tuổi phía đối diện trở nên âm u, rất nhiều người lạnh lùng nhìn hắn với sát khí ngập tràn, một vài tảng đá nặng từ mấy chục tới trăm vạn cân trong chiến trường bị ảnh hưởng bởi tràng vực vô hình này chợt bồng bềnh bay lên trên, tiếp đó là nổ tung khiến bụi mù khắp trời.
Những người này chẳng hề nói gì thế nhưng thái độ của họ cũng đã đủ nói lên tất cả.
Nếu như cho bọn họ cơ hội xuất trận thì chắc chắn phải giết cho bằng được Thạch Hạo, g**t ch*t ngay tức khắc. Từ xưa tới nay, sinh linh của thế giới một bờ khác vẫn luôn chiến thắng, có cảm giác ưu việt đầy mạnh mẽ, từ quá khứ cho tới hiện tại, không một ai có thể làm trái ý bọn họ, người chống đối đều bị giết sạch.
Thiếu niên tên Hoang trước mắt này, từ khi vừa mới bắt đầu cho tới hiện tại vẫn luôn gây hấn chống đối với bọn họ, biện pháp tốt nhất chính là xóa bỏ!
"Đường Ngô, còn không ra tay g**t ch*t hắn đi, rất muốn nghe một tên sinh linh thấp kém nói ba xàm ba láp à?" Có người lạnh lùng nói.
"Tu hành quá khô khan, hiếm có người nào lại dám nói bậy bạ như vậy với chúng ta, vả lại hắn còn không biết trời cao đất rộng, tiêu diệt nhanh quá thì chẳng có chút hứng thú gì." Đường Ngô cười nói.
Sát theo đó là hắn khôi phục lại vẻ cay nghiệt, khí chất hoàn toàn giống như khi giết Tử Nhật Thiên Quân, từng bước từ trên không áp sát về phía trước.
"Trò chơi săn giết chính thức bắt đầu!" Nó lạnh lẽo nói, cánh tay như thiên đao sáng bóng chỉ thẳng Thạch Hạo nơi xa.