Nỗi hận của máu và xương!
Rất nhiều người như muốn phát điên thế nhưng lại khó có thể hét thành tiếng, liên tiếp thua bốn trận, bốn vị vương giả trẻ tuổi phơi thây trên chiến trường, nằm vào trong vũng máu.
Mặc ngươi không cam lòng thế nhưng hiện thực lại đẫm máu như thế.
Vào lúc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng cùng không cam lòng của những người ở năm cuối cùng Tiên cổ kia lớn tới mức nào, kết quả của loại chiến đấu như này làm người khác bi thương và tức giận.
Thậm chí, tâm tình của rất nhiều người đều nguội như tro, cảm thấy trước mặt là một khoảng tối tăm.
Người được mệnh danh có cổ chủng vô địch mà cũng đều đã thất bại, vậy thì còn có hi vọng gì nữa chứ? Tuy rằng trong lòng có tức giận, có bi ai nhưng không cách nào nhìn thấy được ánh sáng.
Từ trong cuộc chiến đấu này thì tất cả mọi người đều nhìn ra được đầu mối, dị vực mạnh mẽ vô cùng, bất kể là sinh linh cổ đại hay là vương giả trẻ tuổi đương đại, mỗi một người đều tựa như là những Ma thần không cách nào chiến thắng được.
Trước kia, Thạch Hạo còn rất tức, còn rất giận, thế nhưng hiện tại thì đã là lạnh lùng và chẳng hề nói câu nào, chỉ lạnh lẽo nhìn về chiến trường.
Trái tim của hắn chưa bao giờ đau đớn như thế này, làm sao mà chiến nữa chứ, dù cho hắn không hề sợ những vương giả trẻ tuổi đối diện kia, thế nhưng nếu như thắng thì vẫn còn phải đối mặt với rất nhiều người.
Hắn biết rõ, những cổ chủng hoàn mỹ của giới mình đã bị dị vực tìm ra được kẻ hở, tìm được phương pháp để đối phó, hậu quả nghiêm trọng tới cực điểm.
Có thể, về sau sẽ càng ít người có thể kề vai chiến đấu cùng với hắn.
Trong lòng Thạch Hạo lạnh tanh, dù có cho hắn thời gian, sẽ có một ngày hắn trưởng thành, cũng có thể sẽ phải một người đối mặt với vô số người, rất ít chiến hữu có thể giúp đỡ.
Một người, độc chiến một vực? Tình cảnh ấy đáng thương tới mức nào, không hề thực tế!
"Quá yếu mà!" Đường Ngô nói ra vài chữ như thế, đánh vỡ đi sự yên tĩnh của chiến trường, nó nhìn về phía thi thể trên mặt đất.
"Không!" Có người hét lớn, đó chính là tộc nhân của Tử Nhật Thiên Quân, còn có trưởng lão của Tiên viện nữa, thật sự bọn họ không đành lòng nhìn thấy cảnh này, rất nhiều người bi thương đau buồn.
"Chủ thượng!" Còn có một thư đồng cũng đang gào thét đầy tan nát cõi lòng.
Gió lạnh thổi qua mặt đất, cuốn lấy mùi tanh ngây mũi, khiến mỗi người bên này đều cảm nhận được một loại tuyệt vọng cùng với sự lạnh lẽo.
"Thiên vận là nằm ở phía bên chúng ta." Một sinh linh cổ lão của dị vực nói.
Lúc Đường Ngô xoay người thì chợt phát hiện, mảnh vỡ Mai rùa tiên tương ứng của hắn chợt phát ra hào quang hừng hực, khí lành cuồn cuộn.
"Thiên tượng đại cát!" Thế hệ trước của dụ vực vừa mừng vừa sợ.
"Đối thủ kế tiếp sẽ dẫn tới đạo vận đầy hưng thịnh cho ngươi đó, thật sự là hiếm thấy." Một ông lão dị vực giải thích.
Bên phía kia, rất nhiều người kinh ngạc, không ngờ lại sẽ xuất hiện chuyện này.
Cũng giống như mảnh vỡ nhuốm máu tương ứng của Ma điểu hoàng kim, chuyện này thật sự hiếm thấy, đó là đại biểu cho bất hạnh, mà hiện tại thì lại ngược hoàn toàn, là điềm lành!
"Vèo!"
"Để ta bảo quản thứ này trước đã." Bên phía vực sâu u tối có một ông lão xuất thủ và giam cầm lại hạt giống Hồng Mông Tử Khí, cũng để cho Đường Ngô ở lại chiến trường tiếp tục chiến đấu.
"Thiên vận đang dính ở người ta, kẻ nào muốn tìm đường chết tiếp đây?" Đường Ngô khi đối mặt với kỳ tài trẻ tuổi của cửu Thiên thập Địa thì lời nói đầy cay nghiệt, ánh mắt thăm thẳm mang theo ý lạnh cùng với khinh bỉ.
Mảnh vỡ tương ứng của hắn dâng lên khí lành, vô cùng chói mắt.
Mảnh Mai rùa tiên này thông linh, báo trước cảnh tượng đại cát.
Một đám vương giả trẻ tuổi của dị vực đều vô cùng ước ao, rất muốn có thể thế chỗ thay hắn để chinh chiến.