Thạch Hạo thật sự không kìm lòng nổi nữa, trước kia thì không nói làm gì, khi nhìn thấy những vị tiền bối như Hướng Phong, Xích Thần Quân chết trận, hắn không cách nào giúp được, hiện giờ đang đối kháng với người cùng thế hệ, hắn tuyệt không thể ngồi nhìn, muốn ra tay ngay lập tức!
"Không có quy củ gì cả, sao thành quy tắc chứ!" Đối diện chợt có tiếng gào lớn, tựa như là một chiếc trống vang vọng, như muốn chấn nát thần hồn của Thạch Hạo.
Vào thời khắc mấu chốt thì Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính vung mạnh ống tay áo, đánh tan gợn sóng trong hư không, hóa giải loại hậu quả nặng nề này.
"Ngươi muốn g**t ch*t đệ tử của ta, ép ta diệt sạch thế hệ trẻ tuổi của các ngươi ư?!" Đại trưởng lão lạnh giọng nói.
"Ngươi làm không được, vả lại ta cũng chỉ đang cảnh cáo nó, quy tắc đã định, ai cũng không thể thay đổi!" Đối diện, một trong ba bóng người như hóa thạch kia lạnh lùng nói.
Thạch Hạo không có việc gì, nguyên thần của hắn cũng vô cùng mạnh mẽ, vừa nãy cũng chỉ là không quá vững vàng và được Đại trưởng lão hóa giải nguy nan, lúc này hai mắt hắn với thần quang như điện, nói: "Đây là một lời thỉnh cầu của ta, dám ứng chiến hay không?"
Hắn nhìn chằm chằm về phía Xà Dạ Xoa, còn có một đám sinh linh trẻ tuổi ở phía sau.
"Ngươi là cái thá gì chứ, không hề có hạt giống ta cần, vì sao ta phải cho ngươi cơ hội? Cút ra!" Xà Dạ Xoa lạnh lùng đáp.
"Ngươi coi mình là ai chứ, là Vô Chung Tiên vương năm xưa ư, hàm hồ lấy một địch toàn bộ vương của tộc ta?!"
"Nực cười, ngươi dùng thứ gì để tranh với chúng ta, không có bảo chủng, cút đi!"
Đối diện, một đám sinh linh phản ứng chẳng giống nhau, có người cười lớn chẳng thèm để ý, có người lạnh giọng trách mắng đầy địch ý, còn có người chẳng hề quan tâm tới sự hiện diện của hắn.
"Quy định chính là quy định, trừ phi ngươi có năng lực để quấy phá quy định, bằng không đừng trách ta sát sinh!" Một ông lão của dị vực nói.
Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính thở dài, bí mật truyền âm bảo Thạch Hạo lùi lại, quy định đã thành, hiện giờ không thể thay đổi được.
"Huyền Côn!"
Bên phía cửu Thiên thập Địa, rất nhiều người hét lớn đầy bi thương, đặc biệt là những người từng tu hành ở Thư viện Thiên Thần thì không ngừng thở dài, thiên tài một đời cứ thế biến mất đầy u buồn như vậy.
"Thật đáng ghét mà!" Rất nhiều người nghiến răng nghiến lợi, Huyền Côn chết trận, còn bị đối phương xem thường, sỉ nhục, không ngừng chỉ trỏ nơi ấy, bọn họ rất muốn có thể ra tay ngay lập tức.
Đáng tiếc, ngay cả Hoang muốn tới quyết đấu mà cũng bị bác bỏ, không thể hành động ngông cuồng được, chỉ có thể chờ đợi Mai rùa tiên sắp xếp đối thủ.
Trong lòng Thạch Hạo chẳng hề bình tĩnh chút nào, chiến huyết sớm đã nóng cháy, ước ao có thể lên sân ngay lập tức, luồng khát vọng chiến đấu trước nay chưa hề có, cầu mong người kế tiếp sẽ chính là mình.
Nhưng, hắn đã thất vọng, chiếc Mai rùa tiên tản ra khí lành, khí hỗn độn lượn lờ và bay về phía gần Lữ Hồng.
Yên tĩnh trong giây lát, Lũ Hồng cất bước lên trên, ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía nàng.
"Lữ Hồng, ngươi phải cẩn thận đó!"
"Nhất định có thể thắng nó, g**t ch*t con rắn Dạ Xoa này!"
Phía sau, một đám người hò hét, rất hi vọng Lữ Hồng sẽ chiến thắng và g**t ch*t con Xà Dạ Xoa cánh bạc đầy đáng ghét kia, ai nấy cũng đều muốn báo thù cho Huyền Côn.