"Không thể nào chờ đợi được nữa, nên bắt đầu cho rồi! Trận chiến này sẽ vang danh thiên uy của giới ta, sẽ giống như những vị cổ tổ trước kia, sẽ đánh giết chà đạp cái gọi là Chân Tiên ở bên dưới chân mình!"
Xà Dạ Xoa cười lớn đầy ngông cuồng, vương giả trẻ tuổi của dị vực đều rất tự hào khi nhắc tới trận chiến năm xưa, tựa như có một loại sức mạnh nào đó ẩn chứa sâu trong nội tâm.
Bởi vì, trận chiến năm xưa bọn họ đã chiến thắng, đã g**t ch*t mấy người suất lĩnh mạnh mẽ nhất của càn khôn này, hoàn toàn lật đổ giới đây.
"Hãy hồi tưởng lại mà xem, mấy đại cổ tổ vừa xuất thế thì ngay cả cái gọi là Tiên vương cũng chỉ biết phơi thây, bị tọa kỵ chở thi thể về, giới này phải khiếp sợ, đó là uy phong tự tại tới bực nào chứ!"
Có dị vực bồi hồi, khuôn mặt tràn ngập vẻ say mê nhắc lại hào quang của chiến tích năm xưa, ước ao có thể sống trở lại thời đại ấy, đánh giết cao thủ Tiên đạo, tranh cướp chiến công bất thế.
"Mỗi lần tới quan sát bia Trấn Tiên đã bị máu huyết nhuộm thành màu đỏ sậm của giới ta thì đều khiến nhiệt huyết sôi trào, tổ tiên mạnh mẽ biết bao chứ, chém giết tới mức toàn bộ sinh linh của giới này phải nằm rạp trên mặt đất, không một ai có thể phản kháng, có thể nói là sự nghiệp thiên cổ, đáng tiếc là sinh không đúng thời, vô duyên với trận chiến đó!"
Có một ít người bùi ngùi, thần sắc kích động, sâu trong xương cốt lộ ra một loại chiến ý.
Tu sĩ trẻ tuổi của dị vực đều rất hiếu chiến, ánh mắt tựa như vầng thái dương nhỏ đầy chói mắt, tràn ngập sự tự tin và mạnh mẽ, ước ao có thể bắt đầu săn giết đám người đối diện.
Bởi vì hàng loạt chiến tích chói mắt của tổ tiên đã khiến cho bọn họ cảm thấy ưu việt hơn hẳn từ khi sinh ra, ai cũng vô cùng tự tin, từ khi còn nhỏ sớm đã được dạy dỗ rằng, bản thân thuộc đẳng cấp hơn hẳn những sinh linh ở giới khác.
"Vậy có ai muốn xuất chiến không?" Trong vẻ u ám, một sinh linh cổ xưa hỏi tu sĩ trẻ tuổi của dị vực.
"Con!"
"Con muốn xuất chiến!"
Không chỉ mười mấy người ở gần đó mà gần bảy tám người từ sâu trong vực sâu u tối tiến lên, tổng cộng tới hơn hai mươi cao thủ trẻ tuổi rời khỏi hàng, từng người đều vang dội đầy chiến ý.
"Các ngươi, ai muốn xuất chiến!" Đại trưởng lão của Thánh viện hỏi về phía người của mình.
Nhân số của song phương vốn xấp xỉ nhau thế nhưng bên phía dị vực bất chợt lại thêm một vài sinh linh nữa, mỗi người đều sâu không lường được, việc này khiến người khác không thể không nhíu mày.
"Các ngươi cũng nên bổ sung một chút thì hơn, phải tập hợp hơn hai mươi mấy mạng mới có thể chiến được đó." Phía dị vực, có người lạnh như băng nói.
"Không được, năm trận là năm trận, không cần thiết phải nhiều người tham chiến làm gì." Một ông lão của Tiên viện lên tiếng, bởi vì hắn lo lắng cho tổn thất ở bên phía mình.
Những người đời sau này đều là niềm hi vọng, trong đó có vài người đã dung hợp hạt giống hoàn mỹ, tiêu tốn quá nhiều tâm huyết, bồi dưỡng chẳng hề dễ chút nào, đã dùng đi không biết bao nhiêu thần dược, kinh văn... Nếu như một trận mà suy tàn, chết đi quá sớm thì quá đáng tiếc.
"Nếu như hiện tại bọn chúng mà thất bại thì giữ lại tính mạng cho tương lai thì còn ý nghĩa gì chứ." Đối diện, sinh linh dị vực cổ xưa đầy mờ tối nói.
"Các ngươi phái ra mười người, phân sự cao thấp, luận việc sinh tử!" Một ông lão dị vực bổ sung.