Thạch Hạo xuất kích, nhất thời bảo thuật ngang dọc, quần vương tới từ thế giới một bờ khác đều gặp phải công kích!
Ánh kiếm soàn soạt, thần giác liệt thiên, chân thú giẫn nát cổ địa... Nơi đây lập tức truyền ra hàng loạt tiếng gào hét, quần vương bị công kích tự nhiên sẽ phản kích, ra tay đầy vô tình.
Tất cả mọi người đều ngây người, lại dám dùng sức một người đều khiêu khích chư vương, đây là cảm thấy sống đủ dài hay là tự mình tìm đường chết?
Thạch Hạo làm như vậy cũng chỉ có đúng một mục đích, chính là hấp dẫn đám người này tới đây, đánh tan vẻ kiêu ngạo của bọn họ, để cho người phía bên mình bình tĩnh lại và lui về sau để suy tư phá cục.
Bởi vì, hắn cảm thấy tình thế lúc này rất là nghiêm trọng, sinh linh đối diện này hiểu quá rõ về cổ chủng, chắc chắn sẽ có đòn sát thủ nào đó!
Ầm!
Âm thanh kinh thiên động địa truyền tới, mười mấy luồng bảo thuật chí cường bao gồm tất cả lửa giận đều oanh kích về phía Thạch Hạo, đây chính là thần thông của mười mấy vị vương giả.
Xoẹt!
Thạch Hạo hóa thành một luồng ánh điện biến mất ngay tại chỗ, tốc độ nhanh tới cực hạn, thân pháp kinh người, mạnh như hắn cũng không dám đi liều mạng với quần vương này.
"Dám khiêu khích chúng ta à, điếc không sợ súng!" Ngân Dạ Xoa lạnh giọng nói.
"Gào!"Hư Không vương thú hét lớn, trời long đất lở, trời cao đứt đoạn, tiếp tục công kích về phía Thạch Hạo.
Đám người Tử Nhật Thiên Quân, Lam Tiên, Lữ Hồng, Đại Tu Đà đều chấn động trong lòng, không nghĩ tới Thạch Hạo sẽ dám làm như thế, đồng thời cũng đại khái có thể suy đoán ra được hắn đang giúp đỡ mình.
Bởi vì, khi nãy bọn họ đều cảm giác có gì đó sai sai, sinh linh của dị vực quá am hiểu với cổ chủng, ngay cả khi bọn họ đã giấu kín sâu trong cơ thể mà vẫn bị phát hiện.
"Dừng tay!"
Đúng lúc này thì phía sau truyền tới tiếng hét, âm thanh này như sấm nổ ẩn chưa chân nghĩa đại đạo.
Nhân vật già cả của cửu Thiên thập Địa lên tiếng ngăn cản trận chiến này lại, là vì lo lắng cho Thạch Hạo, sợ hắn sẽ bỏ mạng dưới sự công kích của quần vương kia, không thể trơ mắt nhìn hắn chết được.
"Chủ động khiêu khích, phải trả cái giá thật lớn!" Ma Điểu hoàng kim cao gióng nói, mặc dù là nữ tử thế nhưng tóc vàng rối bời, trong vẻ xinh đẹp mang theo sát khí tuyệt thế.
"Chạy sao thoát được!" Chàng trai có chiếc vảy hình thoi nơi mi tâm giết thẳng tới Thạch Hạo.
Mười mấy người dị vực chẳng hề có ý định thu tay, động tác càng mạnh bạo hơn, đều muốn trước tiên g**t ch*t Thạch Hạo, đáp trả sự khiêu khích vừa nãy của hắn.
Có thể thấy được độ tự tin cỡ nào của bọn họ, ngay cả nhân vật già cả của cửu Thiên thập Địa gầm thét cũng chẳng thèm đặt trong lòng, bởi vì bọn họ tin tưởng trưởng bối ở phía mình sẽ che chở, sẽ không để bọn họ chịu thiệt.
"Ngon thì tới đây đi, để ta giết cho đủ số lượng, để báo thù cho các vị tiền bối!' Con ngươi của Thạch Hạo xuất hiện tinh quang như điện nhìn chằm chằm một người trong số đó, hắn muốn thi triển thủ đoạn ác độc nhất lên trên kẻ này.
Trước đây không lâu, mấy vị cao thủ tiền bối như Hướng Phong, Xích Thần Quân... đã bị đánh giết, thần hồn đều diệt, chết một cách thê thảm làm cho sĩ khí đại thương, tình cảm bi thương vô cùng. Thạch Hạo hi vọng sẽ dùng vẻ đại thắng hào hùng để rửa sạch đi bầu không khí đầy nghẹt thở và nặng về này.
Gió to gào thét, đám Đại Tu Đà, Thạch Nghị, Thích Cố xuất thủ hòng giúp đỡ hắn, không thể nhìn hắn một mình độc chiến toàn bộ, chuyện này quá không hiện thực, không người nào có thể một mình địch lại quần vương được.
Ầm!
Đại địa run rẩy, một bóng người to lớn xuất hiện, Đại trưởng lão đột ngột xuất hiện ở giữa chiến trường, đẩy lui tu sĩ hai giới.