Hai âm thanh đồng thời vang vọng, cuồn cuộn ở biên cương Đại Xích Thiên!
Phía u ám vực sâu, sinh linh kia từ từ bước tới khiến cho mặt đất khẽ rung chuyển, hình thể đầy to lớn và được khói đen bao quanh, thế nhưng lại có một lớp ánh máu nhàn nhạt hình thành nên một vàng sáng.
Rất khủng khiếp, đó chính là một vòng thần màu máu, là chứng cứ cho việc đã giết chóc qua vô số sinh linh!
Mà bên phía cửu Thiên thập Địa, rất nhiều người lại ngóng nhìn về phía vừa phát ra tiếng nói kia, bên trên chiếc cổ thuyền bằng tiên kim, nơi đó đều là những người trẻ tuổi!
Những người này nhìn về phía Thạch Hạo, thế nhưng âm thanh kia lại không phải là của hắn.
Những sinh linh tồn tại tựa như là Ma thần ở thế giới một bờ khác cũng đều trông lại, nhìn chằm chằm nơi ấy.
"Nhìn cái gì mà nhìn, lườm nguýt như vậy không sợ bị lé hả, bản Vương ở đây nè!" Một âm thanh tựa như sấm nổ vang vọng, nó xuất phát từ bả vai của Thạch Hạo chứ không phải là từ bờ vai của hắn.
Cuối cùng thì mọi người cũng nhìn rõ được, quả nhiên còn kẻ khác nữa!
Rất nhiền người mở ra Thiên mục và quan sát thật kỹ càng, bởi vì sinh linh vừa lên tiếng kia quá bé nhỏ.
Thiên Giác nghĩ, chính là do nó lên tiếng, muốn chiến một trận với tu sĩ dị vực!
Trong lòng của nó hoàn toàn là cừu hận đối với sinh linh của thế giới một bờ khác, phụ thân chết trận, mẫu thân bị giết, huynh trưởng cùng tỷ tỷ lại bị Hạc Vô Song đánh gục, có thể nói là nợ máu ngập trời.
Phía trước vực sâu đen ngòm, những sinh linh kia vẫn lạnh lùng như trước, có người đứng ở phía sau lớn tiếng đầy vô tính, nói: "Thiên Giác nghĩ vẫn chưa tuyệt diệt luôn à?!"
"Một mạch Thiên Giác nghĩ ta vẫn trường tồn từ trước tới nay, làm sao sẽ tuyệt diệt chứ? Các ngươi cứ rửa cổ chờ ta ngày sau tới chém đi nhé!" Kiến nhỏ màu vàng quát to.
"Giới này không còn người khác nữa hay sao mà lại để cho một con kiến chưa trưởng thành xuất chiến thế." Có người ở bên vực sâu đen ngòm nói.
Những người này đều rất lạnh lùng và tiết kiệm lời nói, thế nhưng một khi lên tiếng thì sẽ làm người khác cảm thấy khó chịu. Chiến tích đầy đẫm máu ở ngay trước mắt, muốn phản bác cũng rất là khó.
"Nói bậy nói bạ gì đó hả, bản Vương tu hành đã hai mươi, ít thì mười tám năm hoặc mười bảy năm gì đó... Ai dám chiến một trận với ta?" Thiên Giác nghĩ la làng.
Mọi người cũng chẳng biết nói gì nữa, ngay cả ngày tháng tu hành cũng không nhớ rõ, vậy đời sau của Thập hung sẽ đáng tin ư?
"Đừng có ngịch ngợm." Một ông lão nói nhỏ, không cho nó lên tiếng nữa.
Có thể Kiến nhỏ nói vậy đều là sự thật, rất muốn chiến một trận, đánh bại kẻ địch vị vực thế nhưng nó vẫn chưa có trưởng thành, ngay cả thuộc hàng thanh niên cũng không phải, vẫn chưa tới phiên để lên ứng chiến.
"nhưng mà, ta lại muốn chiến một trận!" Kiến nhỏ bướng bỉnh nói.
"Nếu như ngươi muốn chiến thì chắc chắn sẽ có lúc cho ngươi lên, nhưng hiện tại thì không phải. Ngươi không thấy hả, cao thủ từ cổ chí kim đều đã tới đây, lần lượt từ đời này tớ đời khác, cuối cùng gì cũng sẽ tới phiên ngươi thôi." Đại trưởng lão nói.
Trên chiến thuyền, những chí tôn trẻ tuổi đều giật mình, nắm chặt nắm đấm nhìn về phía khu vực phế tích tràn ngập sương mù màu đen kia.
"Có ai dám chiến một trận với ta không?" Trong sương mù đen tối, sinh linh kia lên tiếng.
Kẻ địch lâu đời phía đối diện đã ra khỏi hàng, bên này cũng không thể nào để Kiến nhỏ xuất trận được, mặc dù có thể tạm thời làm rối loạn thế nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Để con tới đánh một trận với hắn!"
Nhưng vòa lúc này thì một ông lão thuộc Tiên viện lên tiếng, làn da vàng như nghệ, mái tóc xám trắng, dáng người khô gầy, từ từ tiến về phía trước.
Không thể nào lẩn tránh được, cũng không thể nào tránh khỏi chiến đấu, người của dị vực đã rời khỏi hàng và nếu như cửu Thiên thập Địa mà không có người nghênh chiến, vậy sĩ khí chẳng khác nào càng bị đả kích hơn!