"Đại trưởng lão!"
Rất nhiều người sợ hãi hét lớn.
Bởi vì, hành động như vậy quá nguy hiểm, tựa như là đang đi chịu chết vậy!
Chuyện vừa nãy rõ như ban ngày, hung uy của sinh linh kia không thể khiêu chiến được, các tộc liên thủ mà không thể làm gì được hắn, khủng khiếp tới dường nào chứ, tuyệt đối là thần uy cái thế!
Đại trưởng lão rất mạnh, mọi người đều biết thế nhưng nếu so sánh với sinh linh bất hủ này, chắc chắn không hề bằng, sẽ không phải là đối thủ, đây là đang tự nộp mạng mình.
"Đại trưởng lão, đừng nên thế!" Thạch Hạo hét lớn, trong lòng của hắn nóng như lửa đốt, nắm đấm nắm chặt, ao ước có thể xông lên phía trước.
Sắc mặt của mọi người Thư viện Thiên Thần chợt chuyển trắng, sợ Đại trưởng lão bị g**t ch*t, đó chính là tổn thất vô cùng lớn, gánh nặng không thể nào chịu đựng nổi.
Lúc này, bàn tay to lớn đen ngòm lao ra từ vực sâu bên dưới phế tích, nó tựa như là một đám mây đen che ngợp bầu trời và ép về phía trước, những chỗ đi qua vạn vật đều diệt.
Hư không nọ đứt đoạn, ngọn núi kia sụp đổ, mặt đất thì rạn nứt, ngôi sao đang lơ lửng bên trên rơi lả tả, mặt trăng trên cao cũng nổ tung, sông lớn trên mặt đất thì bị sấy khô.
Cảnh tượng quá khủng khiếp, không gì có thể ngăn cản được đường tiến công của thứ này.
Vốn bầu trời có mười tám vầng trăng đỏ như máu, nhưng hiện tại cũng chỉ còn dư lại hai vầng, còn những vầng khác thì đã bị bàn tay lớn này đánh rụng hoặc là bị những gợn sóng đầy mạnh bạo từ nó đánh nát.
Đây là diệt thế, long trời đất lở, sao trời tan vỡ, không có chuyện nào kinh khủng hơn chuyện này.
Bên dưới vòm trời, vạn vật đều diệt, sinh cơ hoàn toàn bị ẩn đi, khí hỗn độn tựa như là đại dương đầy mãnh liệt bạo động, như muốn cọ rửa đi toàn bộ vết tích đã từng tồn tại ở thế giới này.
Khủng khiếp tới tận cùng, làm người khác trợn tròn muốn rách cả mí mắt.
Đại trưởng lão tựa như là con thiêu thân lao vào biển lửa, nếu so với bàn tay này thì nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Thân thể của hắn tuy rằng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, có pháp tắc đan dệt, có trật tự xây dựng thế nhưng lại như con đom đóm khi so với bàn tya đó.
"Kẻ thấp kém, sẽ luôn luôn đáng thương như vậy, g**t ch*t ngươi thật sự rất là dễ, tựa như là phủi đi lớp bụi bặm trên áo vậy thôi." Lời nói đầy lãnh đạm, ngang ngang không hề để thế gian trong lòng, khí thế như mình ta độc tôn trên vòm trời này.
Bàn tay lớn tỏa sáng, sóng đen cuộn trào bao trùm lấy Đại trưởng lão, tiếp đó là thứ này nắm chặt tựa như muốn hợp nhất hòng b*p ch*t Đại trưởng lão.
"Đại trưởng lão!" Thạch Hạo hét lớn tới đỏ bừng con mắt, mái tóc đầy đầu dựng thẳng, lòng đau tựa như cắt, làm sao mới có thể ngăn cản chứ?
Những người khác đều run rẩy theo, dù là những gia tộc không hề hòa thuận với Đại trưởng lão cũng dâng lên cảm giác mất mát, kỳ nhân một đời lại chết như thế ư?
"U u..."
Đột nhiên, tiếng vang rung trời truyền khắp, âm thanh của nó chấn động cả bầu trời, Đại Xích Thiên bắt đầu run rẩy, thế giới tựa như tan rã.
"Kèn lệnh Tổ Long!" Có người khẽ hô.
Một chiếc sừng đầy cổ điển, chẳng hề có ánh sáng lộng lẫy nào, tựa như là một tảng đá màu xám được chế tạo nên chợt xuất hiện giữa bàn tay lớn ấy, tiếp đó âm thanh to lớn rung trời.
Phía mũi nhọn của chiếc sừng này vô cùng sắc bén, tuy rằng không hề lấp lánh hào quang thế nhưng vừa nhìn là biết được nó có thể xé rách vũ trụ, đánh gãy ngân hà.
"Hả?"
Trong nháy mắt khi bàn tay lớn màu đen ấy nắm lại thì chủ nhân của nó khẽ rên nhẹ một tiếng.