Chân Long giác chế tạo nên kèn lệnh, âm thanh của nó có thể động cả thiên cổ, làm tăng dũng khí chiến huyết của người nghe, vì vậy tất cả mọi người đều rùng mình một cái, cảm giác được bản thân tựa như mạnh mẽ hơn!
"Không có gì đáng sợ cả, cùng lắm thì chết thôi, sinh linh của thế giới một bờ khác chẳng lẽ đều bất tử hay sao, lấy mạng đổi mạng, lấy máu trả máu, chém giết tới cùng với bọn chúng!"
"Ức h**p giới chúng ta tới lần này tới lần khác à, tập kích một cách trắng trợn luôn ư, tàn sát cả thiên hạ chắc, cho rằng chúng ta là chó là lợn sao? Liều mạng với chúng, huyết chiến tới chết!"
...
Rất nhiều người lớn giọng gào rống, có vài người nắm chặt nắm đấm, mái tóc múa tung đầy đầu, khóe mắt của từng người trợn tròn như muốn lồi ra ngoài.
"Xin Đại trưởng lão hãy nói rõ, sức mạnh của giới chúng ta ra sao mà năm đó có thể khiến cho sinh linh của thế giới một bờ khác phải sợ hãi rút lui, nên biết, sự mạnh mẽ của bọn họ không gì có thể sánh được, có tồn tại của Bất Hủ, ngay cả Chân Tiên của giới ta cũng phải chết trận!"
Cũng có người hoài nghi nên lên tiếng như thế, xin Đại trưởng lão nói rõ bí ẩn năm xưa.
Kỳ thực, đây chính là sự tình mà mọi người đều muốn biết, năm xưa dị vực đã đại thắng, chém cùng giết tận hết thẩy chí cường giả của giới này, mạnh như Thập Hung, như Thiên Giác nghĩ, Chân Long, Côn Bằng... cũng đều bại trận, đều chết trận, ngay cả Vô Chung Tiên vương, Luân Hồi Tiên vương cũng đẫm máu ở vực ngoại, không màn tới thân xác mình.
Sự thê thảm đó biết dường nào chứ, tất cả nhóm người mạnh nhất đều chết trận, máu nhuộm biên cương.
Nhưng mà, sau cùng người của thế giới một bờ khác cũng không hề nán lại lâu, sau khi trú lại một thời gian thì bất chợt im lặng rút đi.
Việc này khiến người khác không cách nào hiểu được, trở thành nghi án thiên cổ.
Đại trưởng lão nhìn mọi người, hắn bay vút lên trời cao, ống tay áo phần phầt nói: "Thiên địa đều có sự cân bằng, bất kỳ sức mạnh nào cũng sẽ có thứ hạn chế, huống chi đám hung nhân dị vực kia chứ, tóm lại bọn chúng cũng sẽ bị đánh bại, còn là nhóm cường giả nào ra tay thì tới thời điểm ấy sẽ biết thôi, các ngươi cũng không cần lo lắng!"
"Nói tóm lại, sinh linh của thế giới một bờ khác sẽ đại bại!" Ông lão của Thánh viện cũng hô lớn.
Tiếp đó, mọi người đồng thành hô hào, quên đi sự hoảng sợ, chiến ý tăng vọt.
Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại, bởi vì hắn rất gần gũi và cũng hiểu rõ Đại trưởng lão, khi nhìn thấy Đại trưởng lão nói những câu nói kia thì khóe miệng chợt co giật, rõ ràng có đôi chút miễn cưỡng.
Nhìn thấy tình cảnh này thì trong lòng Thạch Hạo chợt trầm xuống, Đại trưởng lão đang cổ vũ sĩ khí của mọi người nên mới nói những lời ấy, chân tướng khủng khiếp sẽ không hề tốt đẹp gì.
Tâm thần Thạch Hạo chấn động và im lặng, hắn cảm thấy nghẹt thở, vô cùng ngột ngạt.
Nên biết, những năm cuối Tiên cổ, dù cho chí cường giả của giới này cũng chết trận thì cũng không hề thấy ai xuất thủ cả, chưa từng có người nào can thiệp đối với sinh linh của thế giới một bờ khác.