Gia chủ đời này của Vương gia chần chờ đôi chút, hắn thật sự không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hắn buộc phải viết pháp chỉ như thế, gia tộc chấp nhận thỏa hiệp, đáp ứng lấy điều kiện ấy.
Hơn nữa, còn muốn công bố khắp nơi cho mọi người biết!
Ý nghĩa của việc viết pháp chỉ chính là báo cho thế gian biết, Vương gia sẽ không đi tìm Thạch Hạo để gây phiền phức nữa, ân oán dây dưa lẫn nhau sẽ kết thúc từ đây.
Nhìn thì như đã hóa giải đi mọi cừu hận, hai bên sẽ có những ngày sinh hoạt hòa bình với nhau, không còn tiếp tục tranh chấp gì nữa. Nhưng mà, ẩn tình ở trong này sẽ không phải là bí mật gì cả, chẳng mấy chốc sẽ được truyền khắp, vào lúc ấy thì tờ pháp chỉ này sẽ khiến Vương gia trở nên khó xử.
Bởi vì, đây chính là kết quả do chính Mạnh Thiên Chính đánh tới tận cửa nhà, ép Vương gia phải viết nên tờ pháp chỉ này, sẽ là một hồi sóng gió ngập trời!
Về phía gia chủ đời này của Vương gia thì đây là một sự sỉ nhục, bị ép phải viết ra một tờ pháp chỉ như vậy thật sự là quá mất mặt, hắn còn có mặt mũi nào nữa chứ?
Từ xưa tới nay, Vương gia chưa từng bị một ai cưỡng ép qua, vả lại còn chưa từng phải ký kết bất cứ khế ước bất lợi nào, nhưng hôm nay đã đánh tan mọi thông lệ ấy.
Pháp chỉ vừa ra sóng gió chắc chắn tận trời, ngoại giới sẽ quăng ánh mắt hoài nghi về Vương gia, theo đó là những lời chê trách đi kèm, tình huống sẽ rất là gay go!
Bởi vì, mọi người sẽ cảm thấy, lần này Vương gia đã chịu thua, là một loại thể hiện của sự vô lực!
"Sỉ nhục mà, đây không chỉ là sự sỉ nhục của một người với thân phận là gia chủ, mà còn là sỉ nhục của cả Vương gia, như vậy làm sao chịu thấu chứ?" Gia chủ Vương giả thở dài.
Lúc này, Đại trưởng lão đã dẫn Thạch Hạo tới Thần Dược viên của Vương gia, tự mình đi hái vài cây thần thảo chứ cũng không hề để ý tới những chuyện về sau, im lặng đợi chờ Vương gia truyền pháp chỉ đi khắp thiên hạ.
Từng khối nham thạch màu tím với kích thước to bằng mặt bàn cho tới cao lớn mười mấy mét, chẳng thiếu thể loại nào cả, đây là một khu rừng đá lấp lánh ánh tím. Nhưng Đại trưởng lão lại nói cho Thạch Hạo biết, đây là Tiên Dược viên của Vương gia.
Không hề có thảo dược, cũng thẳng hề có thổ nhưỡng vô thượng, tại sao có thể sinh trưởng thần thảo chứ?
Rất nhanh thì Thạch Hạo cũng đã hiểu, vì sao lại được gọi là thần dược hi thế của Vương gia, khi tiến vào nơi sâu của khu vực này thì hắn chợt nhìn thấy được bảy tám cây thần thảo đang cắm rễ bên trên tảng đá lớn màu tím.
"Đây là Tử Phù thảo, là thần dược hi hữu đó, không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào ngoài đây đâu." Đại trưởng lão giải thích, loại dược thảo này có thể giúp nguyên thần của người ta vững chắc, không cách nào phá nát đươc.
Chỉ cần nghe thấy tên cũng đã biết độ quý báu của nó rồi, bởi vì khiếu huyệt Tử Phủ chính là vị trí của nguyên thần, nơi đây nếu có thể vững chắc thì tự nhiên có thể đảm bảo cho bách kiếp bất hoại!
"Lai lịch nơi đây rất bí ẩn, đừng cho rằng những tảng đá màu tím kia rất phổ thông thế nhưng lại có truyền thuyết cho rằng, đây chính là nơi được lưu lại sau khi Tử Phủ của cao thủ Tiên gia bị phá nát." Đại trưởng lão nói ra một bí ẩn như thế.
Việc này khiến Thạch Hạo khiếp sợ, mảnh vỡ Tử Phủ của cao thủ Tiên gia? Vào thời khắc này, hắn rất muốn nhặt sạch toàn bộ những nham thạch trên mặt đất kia, đây là bảo vật vô giá.
Chẳng trách lại có thể mọc ra được thần thảo Tử Phủ, không có thứ nào quý giá hơn thứ này.
"Đáng tiếc mà, năm tháng dần trôi, thời gian đã ăn mòn, tinh hoa của những thứ tốt dần sẽ tán đi, ngươi xem đó, hiện giờ cũng chỉ còn lại bảy tám cây thần thảo này thôi, trước kia số lượng nhiều hơn bây giờ. Vả lại, ở thời kỳ đầu Thái cổ, nơi đây đã từng mọc ra được một cây tiên dược, chính là Tử Phủ Trường Sinh thảo!" Đại trưởng lão thở dài.