Vương Trường Sinh bậc nhảy, dáng vẻ của hắn rất trẻ trung tựa như là một con ưng non đang giang cánh, hai tay vỗ mạnh, miệng gào lớn và bổ nhào hướng Đại trưởng lão.
Không hề có ánh sáng và cũng chẳng hề có những dao động của các ký hiệu, rất là trực tiếp, cơ bản không phải là quyết chiến cao thủ cái thế nào cả.
Đại trưởng lão né sang bên cạnh, cánh tay phải tựa như là một con rắn đột nhiên cuộn lên, dùng một góc độ khó mà tưởng tượng nổi nghiêng lên trên bầu trời, tựa như là mãng xà thôn nguyệt.
Ầm!
Hai bên va chạm và phát ra tiếng vang nặng nề, trời cao cũng không hề sụp đổ mà chỉ có mỗi tiếng vang kỳ dị khi thân thể va chạm mà thôi.
Thạch Hạo mở to thiên nhãn, hô hấp gần như ngừng hẳn và chăm chú quan sát, bởi vì tới tận bây giờ hắn cũng không thể nào biết được chỗ huyền ảo ở bên trong, hắn muốn hiểu rõ.
Xoẹt!
Rốt cuộc thì hắn cũng nắm được một chút, xung quanh cơ thể của hai đại cường giả tuyệt đỉnh này có hư không không ngừng tan vỡ rồi lại khép kín, tựa như là từng vệt nhỏ đan xen rồi nhanh chóng biến mất.
Năng lượng của hai đại cao thủ khủng khiếp vô cùng, chỉ là chúng không hề bị tiết ra bên ngoài chút nào, trái lại chúng đang nuốt chửng lấy sức mạnh hư không, vệt nhỏ đan xen vừa nãy hẳn là những tinh hoa được rút ra bên trong đại càn khôn này.
Chuyện này... không thể nào tưởng tượng nổi được!
Thạch Hạo mơ hồ cảm nhận được, nếu như hai người này thoải mái xuất thủ thì nhật nguyệt tinh thần đều sẽ bị họ đánh nát, có thể xé tan đại vũ trụ!
Chỉ là, bọn họ đang cố gắng khắc chế!
Thạch Hạo nhìn không thấu, hiểu không rõ thì cũng chẳng có gì là lạ cả, bởi vì ngay cả đám Vương đại, Vương nhị cũng không hiểu rõ lắm, nên biết rằng đạo hạnh của bọn họ cao thâm tới mức không cách nào tưởng tượng nổi!
Chín con rồng đều đã tu luyện trong vô số năm tháng, một đường từ Thái cổ tới thẳng hiện tại này, bất luận là một ai đi ra ngoài thì cũng có thể quét ngang cao thủ các lộ, không thể suy đoán được.
Mà hiện tại, chỉ có lão Bát cùng với lão Cửu mới có thể nhìn thấu được cuộc quyết đấu của hai nhân vật tuyệt đại kia.
"Hỗn hợp pháp tắc Chân Tiên, hóa phức tạp thành đơn giản, cố gắng cô động áo nghĩa chư thiên vào trong mấy thức kia, loại năng lực như vầy, loại đạo hạnh như thế, ta không thể bì kịp." Lão Bát Vương gia than nhẹn.
Vương đại cau mày vừa muốn mở lời thì phía sau lưng hắn, ngọn núi lớn thứ hai có khắc phù văn Tiên đạo chợt giải thể rồi nổ tung.
"Trời ơi, tại sao lại như thế chứ, đây chính là di sản Tiên đạo của bộ tộc ta, là một phần của trận pháp vô thượng, tại sao lại sụp đổ chứ?"
Trong Vương gia trở nên náo loạn, rất nhiều người trẻ tuổi cùng với một vài trưởng lão hốt hoảng, đây là chuyện chưa bao giờ phát sinh. Kẻ địch lại mạnh tới mức như vậy ư?
Rất nhiều người vững tin, di địa Tiên gia này dù có phát sinh chuyện gì thì cũng không thể nào hủy diệt nổi, nhưng chuyện hôm nay đã đánh tan mọi nhận thức, tạo nên vẻ hoảng sợ cho bọn họ!
"Cái lão già chết tiệt này sao lại mạnh mẽ tới thế chứ, ta rất muốn diệt trừ lão ngay lập tức, nếu không trước sau gì cũng sẽ là một ngọn núi lớn ngăn chặn ở phía trước!' Vương đại thấp giọng nói.