Chí bảo của Từ gia là một tấm vải rách thế nhưng lại gây nên vẻ mặt nghiêm túc vô cùng của Vương Trường Sinh, càng làm cho đám người Vương đại, Vương nhị cực kỳ chấn động.
Thạch Hạo tê dại da đầy, bởi vì hắn nghe được vô tận tiếng la giết, tất cả đều xuất phát từ tấm vải này.
Tấm vải này vô cùng cũ nát và nhăm nhúm, mặt trên có một vài lỗ thủng nhỏ gần như hoàn toàn nát bét.
Đại thể có thể thấy được, đây là bề mặt của một chiếc cờ, bên trên có vết tích của máu đen cùng với vết tích của năm tháng, vừa nhìn thì đã biết là một món đồ vô cùng cổ xưa.
"Năn xưa khi cuộc đại chiến tận thế của Tiên cổ diễn ra thì từng có một chiến kỳ đầy kiên cường, được một bị Chân Tiên giơ cao và dẫn dắt các tộc nghênh chiến thiên quân vạn mã của dị vực..." Vương Trường Sinh lẩm bẩm.
Dù là hắn cũng đôi chút xúc động.
"Chính xác, là lá chiến kỳ*!" Đại trưởng lão nói.
(*): Lá cờ chiến.
Lá chiến kỳ, năm đó cũng chỉ là một cây chiến kỳ kiêng cường, là một ký hiệu thế nhưng về sau ý nghĩa đã hoàn toàn khác hẳn, có Tiên vương chết trận và từng dùng nó quấn lại bộ thi thể này để mang về.
Hơn nữa, không chỉ là một vị mà tới tận hai vị!
Có thể thấy được trận chiến cuối cùng ấy thê thảm tới mức nào, ngay cả Tiên vương - người có sức chiến đấu cao nhất của giới này cũng chết trận, dùng thất bại để kết thúc.
Cũng không biết đã chết bao nhiêu người, hài cốt khắp nơi.
Miếng vải chiến kỳ này từng được dùng để quấn hai di thể của Tiên vương, cho nên tinh huyết của bọn họ không thể nào tránh khỏi việc nhuộm đỏ cả chiến kỳ.
Chất liệu của nó rất dai cứng, vốn được dùng sợi tơ quý báu dệt thành hơn nữa còn có cả tinh huyết bản nguyên nhất của Tiên vương, cho nên càng khiến nó không tầm thường hơn.
Rất nhanh sau đó thì nó đã thông linh!
Cuối cùng, sau khi nó rơi vào trong tay của Từ gia và được họ tế luyện thì trở thành một chí bảo có khắc trận pháp Tiên đạo.
Cách đó không xa thì có một vài con cháu của Vương gia trông thấy, và sau khi những trưởng lão nhỏ giọng nói ra những bí ẩn này thì mọi người đều thất kinh.
Dù cho Thạch Hạo cũng rung bần bật trong lòng, đó là thứ gì? Chính là lá cờ kiêng cường trong cuộc đại chiến Tiên cổ đó!
Ý nghĩa của việc này cũng không phải bình thường, mặc kệ sức mạnh nó ra làm sao thế nhưng chỉ riêng vấn đề tinh thần do nó mang lại đã chấn động tất cả mọi người của giới này rồi.
Nó quả đúng là một bộ chiến sử, chiến kỳ của ngày xưa, nó còn nặng hơn cả nuói!
Chẳng trách lại lan truyền tiếng la giết rầm trời, bởi vì đây đều là những chân nghĩa được ẩn chứa trong lá cờ này, nó vốn bắt nguồn từ chiến trường ấy, máu huyết của vô số cao thủ đã từng nhuộm qua nó.
Nếu có một ngày đi đối đầu với dị vực thì chiến kỳ này rất thích hợp để lần nữa tung bay, dùng linh hồn chiến tranh đã từng có để cỗ vũ mọi người, dùng địch nhân để tiến hành huyết tế!
Hoàn toàn chính xác, chiến kỳ này nếu lần nữa được tung bay thì chắc chắn sẽ là một việc trọng đại, đi kèm là cuộc chiến đầy máu lửa!
"Từ gia, bọn họ cũng chơi bạo đó chứ!" Vương Trường Sinh nói.
Từ gia và Vương gia vốn là kẻ thù truyền kiếp, hai tộc không hề hòa thuận chút nào, lúc ở Thư viện Thiên Thần thì Yêu Nguyệt công chúa và Vương Hi luôn đấu tranh với nhau ở mọi lúc mọi nơi, cho nên có thể thấy được cừu oán của đôi bên.
Mà sự bất hòa giữa bọn họ, có người nói nó bắt nguồn từ thời ky Tiên cổ!
Dù sao cũng là gia tộc Trường Sinh cho nên ân oán cũng lâu đời tới mức đáng sợ, vả lại bọn họ không cách nào hóa giải được, tựa như đã rơi vào con đường bế tắc.
"Cũng chỉ là một chiếc cờ bị phá nát thôi ư, vậy thì có gì thần kỳ chứ." Phương xa, một vị cao thủ của Vương gia đứng từ cuối chân trời nói nhỏ, hắn cũng không hề coi trọng lá cờ này mấy.
"Hừ!" Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, tức khắc người kia nổ tung hóa thành một đám mưa máu.