Vương Trường Sinh, một vị cao thủ cái thế nhưng hiện tại lại rất kiêng kỵ, không dám dễ dàng làm lớn chuyện.
Bởi vì, bức tranh trong tay Đại trưởng lão thật sự rất đáng sợ, bên trong là sơn hà tráng lệ, sao lớn chuyển động, tất cả rất là chân thật, là một món chí bảo.
Ở trong trận chiến tận tế Tiên cổ kia nó đã tỏa hào quang rực rỡ, cường giả dị vực bị chém giết tới mức quỷ khóc thần gào, nó đã sáng lập nên uy danh hiển hách, bức tranh này có danh tiếng quá lớn, vang dội cả cổ kim!
"Boong!"
Một tiếng tựa như rồng ngâm hổ gầm khẽ vang, một đoạn chiến kích từ trong mi tâm của Vương Trường Sinh lao ra ngoài và tỏa ra tiên quang chói mắt, luồng tiên quang này lạnh lẽo khiến linh hồn người nhìn run rẩy.
Cũng không phải có người đâm thủng xương trán của hắn, không ai có thể làm được việc này, là binh khí của bản thân hắn tự hiện ra.
Một đoạn chiến kích tầm ba tấc thế nhưng lại sắc bén vô cùng, tiên quang chói mắt, sát khí cuồn cuộn, đây là một thanh binh khí khủng khiếp khắc sâu ấn tượng cho người khác.
Bởi vì, nó mang theo tiên khí và lượn lờ tiên huy, là một thanh tiên binh. Thế nhưng nó lại có một luồng sát ý trái ngược với sự an lành của Tiên đạo, luồng sát ý này không ngừng lan tỏa và hóa thành một thanh lợi khí giết thần.
Trong lòng của Thạch Hạo chợt run rẩy, luồng khí tức kia quá lạnh lẽo, không ít ánh sáng lao ra thì đã xé tan hư không rồi.
Đặt biệt, khi Vương Trường Sinh ngửa đầu nhìn trời thì chùm sáng do đoạn chiến kích gãy này b*n r* đâm thủng trời cao, xuyên thủng hành tinh bên ngoài vực ngoại, có vài ngôi sao tựa như pháo hoa nổ tung!
"Ôi trời..." Sắc mặt của Kiến nhỏ vô cùng khó coi.
Vương Trường Sinh vận dụng tới chí bảo của tộc này, đó là thứ được gia truyền lại, cử động vừa nãy là đang chấn nhiếp, có thể chém nát ngôi sao của vực ngoại một cách dễ dàng, binh khí này đáng sợ tới mức nào chứ?
Dùng uy thế này để trung hòa sự ảnh hưởng của Thập Giới đồ trong tay của Đại trưởng lão.
"Ngươi muốn tỷ thí một trận với ta à? Ta cũng không ngại!" Đại trưởng lão mỉm cười nói.
Vào lúc này, hắn rất thong dong và bình tĩnh, chẳng hề gấp rút chút nào, trong khi nói chuyện thì Thập Giới đồ trong tay vang lên vù vù và bắt đầu rung lắc, hư không xung quanh liền vỡ tan theo.
Cũng trong lúc đó, ngôi điện cổ với chất liệu bằng đá ở nơi kia cũng phát sáng, nó vang lên âm thanh thờ cúng vô cùng to lớn và rõ ràng, chặn lại uy thế khủng khiếp kia.
"Mạnh Thiên Chính, ông dám!" Không chỉ có Chín con rồng cuống lên mà ngay cả Vương Trường Sinh cũng trợn tròn mắt, trong lòng có chút e dè.
Bởi vì, tòa điện cổ này chính là nơi bế quan của vị thành Tiên của tộc này, là tổ điện của bọn họ, không thể để xảy ra sai sót nào, tuyệt không thể bị phá hủy, đây chính là biểu tượng tinh thần của tộc này.