Vương Trường Sinh, được mệnh danh là cao thủ vô thượng, bễ nghễ cửu Thiên thập Địa, thế nhưng trước mắt lại là một thiếu niên với khí thế thanh xuân hừng hực!
Thạch Hạo trợn tròn mắt, có chút không dám tin!
Bởi vì, hắn vận dụng Thiên Nhãn thông thì cũng không phải dùng thần thông biến hóa thành, mà là một người trẻ tuổi với tinh lực phồn thịnh.
Bất kể là xương cốt hay là huyết nhục thì đều chứng minh, đây là một thiếu niên tầm mười tám tuổi, tuyệt đối không phải là một lão quái vật.
Kiến nhỏ màu vàng thì chiếc cằm suýt nữa đã rớt xuống mặt đất, tất nhiên có có thể nhìn ra được, thiếu niên kia không phải giả bộ làm ra vẻ non nớt mà hình dáng thật sự như vậy.
Bọn họ hoàn toàn chẳng biết nói gì cả, đây là một lão yêu quái mà!
Đồng thời sau khi suy tư thật cẩn thận thì trong lòng bọn họ sinh ra ý lạnh, cảm thấy bồn chồn bất an.
Bởi vì, có thể tạo nên trạng thái như vầy thì chỉ có một khả năng, chính là Vương Trường Sinh đã phản lão hoàn đồng, khả năng đã sống sang đời thứ hai, chuyện này thật là đáng sợ!
Sau khi thiên địa đại biến thì những vật chất bất tử của thế giới này đều rất thiếu thốn, phàm là tu sĩ thì sẽ có một ngày chết đi, dù cho thần thông có to lớn cỡ đi nữa, một ngày không thành Tiên thì nhất định sẽ phải chết.
Người có tu vi mạnh mẽ thì có thể sống hơn trăm vạn năm, thế nhưng chung quy lại tuổi thọ vẫn có phần cuối.
Vương Trường Sinh đã sống bao nhiêu tuổi rồi? Có lẽ đã hơn xa cái gọi là trăm vạn năm kia rồi, đáng lẽ đã là tuổi già sức yếu, ngọn lửa sinh mệnh không thể nào dồi dào và sớm đi tới phần cuối của cuộc đời rồi.
Nhưng, hiện giờ cảm giác mang lại cho người xem chính là, hắn chỉ vừa mới cất bước, chỉ mới vừa quật khởi!
Quá trẻ mà, gân cốt huyết mạch toàn thân đều ngập tràn sức mạnh của sinh mệnh, là một thiếu niên nhanh nhẹn hoạt bát!
Trong truyền thuyết, người có thể sống thêm một đời nữa thì hết sức hiếm có, từ xưa tới nay không có mấy ai làm được, trước giờ cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Hiện giờ, Vương Trường Sinh lại làm được!
"Ngươi đúng là càng sống càng trẻ mà, hơn trăm vạn năm nữa thì không biết ngươi có biến thành đứa con nít hay không?" Đại trưởng lão cảm khái, đây cũng không phải là mỉa mai mà là thán phục từ tận trong lòng.
Đạt tới tuổi tác như bọn họ thì sinh mệnh đã không còn nhiều, ước ao lớn nhất chính là sống thêm đời nữa, lột xác ra một bộ Đạo thai và phản lão hoàn đồng.
Nhưng, chuyện này cần phải dựa vào cơ duyên chứ không phải dựa vào thực lực mạnh mẽ là có thể làm được, có vài người tu vi không bằng ai thế nhưng lại có thể làm được chuyện này.
Con đường này, sống thêm một đời nữa, không có quá nhiều quan hệ trực tiếp với sức chiến đấu chung cực.
"Tâm trạng tốt thì tự nhiên sẽ trẻ lại thôi." Vương Trường Sinh khẽ cười nói.
Hắn có một mái tóc dài đen bóng, khi xõa xuống thì bóng loáng tới mức có thể soi gương, đôi mắt trong veo tựa như thủy tinh chẳng chút tì vết, dường như đơn thuần chất phác vô cùng.
Lúc hắn cười thì hàm răng trắng bóng rạn ngời, tựa như là vệt bình minh chiếu rọi.
Quá trẻ, nụ cười ấy khiến Thạch Hạo cùng với Kiến nhỏ chẳng biết bình phẩm ra sao, nếu so sánh thiếu niên này với Chín con rồng thì ai sẽ là trưởng bối đây?