Cánh cửa nổ tung, đá vụn tung tóe!
Nơi đấy, cao thủ đang ngồi xếp bằng kia chợt đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Đại trưởng lão, đã không biết bao nhiêu năm trôi qua chưa từng ai dám càn rỡ như thế này!
Đây là nơi nào? Vương gia, một thế gia Trường Sinh, ai dám tới quậy phá chứ!
Nhưng hôm nay lại có người mang theo đầu lâu, mang theo tàn thi vứt thẳng vào cánh cửa của Vương gia, là khiêu khích trắng trợn.
"Ngươi rất mạnh thế nhưng nếu muốn trêu chọc Vương gia ta thì hoàn toàn sai lầm rồi đó, ngươi sẽ rước lấy đại họa sát thân!" Người kia lên tiếng, hắn là một người trung niêm với vóc người rất cao lớn.
"Cũng chẳng phải xuất hiện một con thú dữ nào." Đại trưởng lão lên tiếng rồi mang theo Thạch Hạo đi vào bên trong khu phế tích.
Đứng nơi đây nhìn khắp, phía trước là hàng vạn sợi long khí, trên mỗi một ngọn núi liên miên vô tận tựa như đều rất thần kỳ, hơn cả vạn ngọn núi đều nồng nặng linh khí!
Như vậy rất là kinh người, nếu một ngọn thần sơn nào ở đây xuất hiện ở bên ngoài thì đều rất quý giá, thế nhưng nơi đây lại có tới hơn cả vạn ngọn, to lớn và hùng vĩ.
Ngọn núi được tiên vụ vờn quanh, cả vạn ngọn nối liền cùng nhau, có thể gọi là tráng lệ!
Đây là một kỳ cảnh hiếm có, không thể nào nhìn thấy được phần cuối, thác nước bạc buông xuống, những hòn đảo lơ lững trên không trung, thụy cầm cùng với tường thú qua lại, đây là một vùng tịnh thổ Tiên gia.
Thậm chí có thể nói là, đây là một vùng Tiên địa danh xứng với thực!
Bởi vì, thời Tiên cổ nơi đây từng xuất hiện Trường Sinh giả, là cao thủ tuyệt đỉnh chân chính nên đời này mới có thể bất diệt, nơi đây chính là tịnh thổ Tiên đạo của bọn họ, trường tồn từ thời xa xưa.
Hiện tại, nếu như tìm kiếm một vùng tịnh thổ như thế này thì cũng chỉ có thể khai quật đại địa, đào bới những động phủ cổ mà tiên dân lưu lại, thế nhưng ở nơi Vương gia này lại vẫn đang trường tồn!
"Xoẹt!'
Người trung niên kia xuất thủ đầy tàn nhẫn, hắn vận dụng tới Phá Thiên thức, ánh kiếm như cầu vòng, từng ánh nối tiếp từng ánh đầy chói mắt lao tới hòng đánh giết Đại trưởng lão!
Trong nhất thời, giữa bầu trời xuất hiện hàng loạt chùm sáng, tựa như là những ngôi sao băng vút ngang trời cao và va chạm về cùng một điểm.
"Rầm!"
Khi đối mặt với công kích này thì Đại trưởng lão chỉ giơ tay lên rồi quét mạnh một cái, toàn bộ ánh kiếm đều lu mờ tựa như nến tàn trong gió, chúng nhanh chóng tắt lụi đi.
Tiếp đó, hắn mở rộng cánh tay, ầm, chụp gọn lấy người này rồi búng nhẹ một cái, một vị tu sĩ mạnh mẽ vô cùng liền ho ra đầy máu, suýt chút nữa thì nổ tung.
Vào thời khắc mấu chốt thì Đại trưởng lão đã lưu tình, quẳng người này xuống dưới đất.
Phía sau có không ít người trẻ tuổi thấy tình cảnh này thì tâm thần đều chấn động, sắc mặt tái nhợt, đây là một ông lão khủng khiếp tới mức nào chứ, chỉ cần giơ tay là có thể áp chế một vị đại cao thủ trong tộc!
Nên biết, người trung niên kia là một ngọn núi lớn không thể nào lay động trong lòng bọn họ, thế nhưng hiện tại lại bị người khác áp chế một cách dễ dàng, quá chấn động.
"Địch tấn công!" Có người hét lớn.
Trên thật tế, không cần bọn họ tỏ thái độ thì sơn môn nơi xa cũng đã có người phát hiện ra, tiếp đó là thổi lên chiếc kèn bằng sừng trâu, âm thanh trầm thấp và vang vọng cảnh báo vào bên trong.