Một người trẻ tuổi rõ ràng đang bị hãm sâu trong tuyệt cảnh, thế nhưng lại bày ra dáng vẻ như vầy, chẳng chút hoảng hốt nào cả, xem bọn họ tựa như là những tấm thớt gỗ, chắc chắn có gì đó rồi!
"Ngươi đã bị dọa chết khiếp rồi à, vậy mà còn giả ngô giả nghê, sáo rỗng kêu to!" Vương Mãng Long ngông cuồng nói.
Nhưng, bất kể là ba đại cường giả mới tới hay là ông lão có tuổi thọ không biết bao nhiêu của Vương gia kia đều lộ vẻ trầm mặc, nội tâm cảm thấy bất an và không ngừng cảm ứng tình hình xung quanh.
Nhưng mà, không hề xuất hiện thứ gì cả, trừ phi là người tới mạnh mẽ hơn bọn họ nhiều!
"Người trẻ tuổi, giả thần giả quỷ thú vị lắm à?" Ông lão của Vương gia lạnh lẽo nói, ánh mắt đầy âm u.
"Ông sợ à?" Thạch Hạo bình tĩnh quét nhìn bọn họ, vẻ điềm tĩnh càng tăng cao.
Còn Kiến nhỏ đang đứng trên vai của hắn thì lại vô cùng căng thẳng, nó cảm thấy kế Thành không nhà trống như vậy của Thạch Hạo không thể giải quyết được vấn đề gì cả, vả lại chết cũng sẽ càng thê thảm hơn.
"Đốt!"
Ông lão của Vương gia quát khẽ, trong miệng của hắn xuất hiện các gợn sóng lan về bốn phương tám hướng, đây tựa như là thần thông của loài dơi, có thể thăm dò xem thử có địch thủ ẩn núp nào hay không.
Một lát sau thì thần sắc của hắn lạnh lẽo, nói: "Tên nhãi ranh này lại còn dám lừa bịp chúng ta nữa à, muốn tìm chết rồi mà?"
Hắn nổi giận, bởi vì lại bị một tên tiểu bối xoay như chong chóng, thông qua thần thông của Biên Bức nhất mạch thì hắn có thể vững tin, phụ cận không hề có đại cao thủ nào, nơi đây rất yên bình.
Nếu như ngay cả loại thần thông này không thể kiểm tra được vực ngoại trống trơn như đây thì người tới chắc chắn sẽ rất đáng sợ.
Mà ba đại cao thủ còn lại cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình nghĩ quá nhiều nên tự mình dọa mình, đây là vực ngoại, có thể dẫn tới cao thủ vô thượng khác nữa à?
"Nhóc con, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, có thể ngươi điếc không sợ súng, dám lừa gạt chúng ta nhưng hiện tại phải dùng mạng của ngươi rồi đó!" Ông lão của Vương giả ra tay.
Hắn vung mạnh cánh tay, năm ngón xòe rộng chụp về cổ của Thạch Hạo, là muốn xách bổng hắn tựa như xách một con gà, tiếp đó là ra sức làm nhục!
"Mẹ nó!" Kiến nhỏ gầm lên, nó là đời sau của Thập Hung, lần đầu tiên nhìn thấy chuyện bất công như vầy và còn bắt gặp được một người ghê tởm như thế, tất cả đều là tu sĩ của giới này thế nhưng lại muốn nội đấu tiêu hao.
Thậm chí nó còn hoài nghi, Vương gia đã cấu kết với người của dị vực.
"Kỳ tài thì sao, thiên kiêu như thế nào, hôm nay lão phu muốn một tay che trời, b*p ch*t thiên tài, khiến cho oán hận của ngươi không thể nào tiêu tán được!" Ông lão của Vương gia lạnh giọng nói.