Thạch Hạo cảm thấy thân thể nóng bừng, huyết dịch lưu chuyển dữ dội, sắc mặt đỏ ửng, tức giận ngập trời, hắn phẫn nộ tới cực điểm, sục sôi dâng trào!
Vương gia, lại dám làm như thế!
Giết hắn cũng chỉ là việc nhỏ thế nhưng tâm tư của bọn họ quá mức thâm trầm, việc này còn đáng sợ hơn nữa, bọn họ có khả năng sẽ cấu kết với đám người của thế giới một bờ khác kia, đúng là một đám ma quỷ, bại hoại!
Chẳng tráng ở trong nơi tu luyện chung cực, khi Quạ đen nhắc tới thế gia Trường Sinh thì lại phát ra tiếng cười chói tai như thế, là nó không muốn nói ra sự dơ bẩn cùng với bí mật cho người khác biết.
Thế gia Trường Sinh, mỗi nhà đều quá huy hoàng, óng ánh tới cực điểm thế nhưng ai lại nghĩ tới sẽ có mấy nhà mang tâm tư như vậy chứ, khiến người khác không rét mà run.
"Ồ, đừng nên kích động, tỉnh táo một chút đi." Ông lão đầy nếp nhăn kia cười ha hả chẳng chút tức giận nào, dù cho có bị mắng là bại hoại thì cũng rất bình tĩnh, nói: "Người trẻ tuổi, ngươi quá thuần phác mà, thế giới này không thể nào cứ trắng và đen mang đi nói chuyện được đâu, có rất nhiều điều u ám đen tối xen giữa hai thứ này, đyaa mới thật sự là sắc thái của thế giới."
"Tổ chim bị lật thì trứng sẽ rớt hết, nếu như các ông cho rằng mình có thể trường tồn mãi mãi thế nhưng sinh linh của thế giới một bờ khác sẽ chấp nhận ư, sẽ có một ngày bọn họ sẽ diệt trừ các ông!"Thạch Hạo quát lớn.
"Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, thế giới này còn phức tạp hơn sự tưởng tượng của ngươi nhiều, cửu Thiên thập Địa này không chỉ có mỗi thế gia Trường Sinh chúng ta đâu, cũng không phải là kết quả sống sót vượt qua trong cuộc tử chiến gian nan đó, mức độ phức tạp hơn xa ngươi tưởng tượng đó." Ông lão này cười híp mắt thế nhưng lại khiến người khác cảm giác được vẻ thâm độc cùng lạnh giá, tựa như là một con rắn độc già nua.
"Nói nhiều làm chi mất công, sớm nên diệt hắn đi ạ, không cần thiết phải nói rõ mọi chuyện đâu!" Vương Mãng Long lên tiếng, trong mắt ngập tràn vẻ oán hận và tàn độc.
Bởi vì hắn biết, một khi g**t ch*t Thạch Hạo thì trong thời gian ngắn sẽ không ai biết, nhưng sớm muộn một ngày cũng sẽ bị chí cường giả hiểu rõ, tới lúc đó hắn chắc chắn phải chết, sẽ trở thành kẻ thế mạng.
Đây là một hành động cực khổ, lấy mạng sống để đánh đổi, vì lẽ đó hắn mới hận Thạch Hạo thấu xương, dù cho bọn họ chủ động tới giết đối phương đi chăng nữa nhưng đều đẩy mọi tội lỗi lên trên đầu Thạch Hạo.
"Vẫn kích động như vậy, không có chút tiến bộ nào cả." Ông lão có chút bất mãn liếc Vương Mãng Long một cái, rốt cuộc cũng biết vì sao tộc nhân lại chọn hắn để hi sinh.
Còn bản thân lão thì không đáng để nói chuyện sinh tử, bởi vì tuổi thọ đã cọn, nửa năm một năm thì cũng sẽ tọa hóa rồi, sớm đã sống đủ nên cũng không hề sợ hãi trước cái chết.