Bất Diệt kinh tới tay, Thạch Hạo và Kiến nhỏ vô cùng thỏa mãn, mục đích của chuyến đi này đã đạt được, nội tâm tràn ngập niềm vui sướng của cuộc thu hoạch lần này.
Tuy có chút tiếc nuối là, bản cuối của Bất Diệt kinh nằm ở Nơi Bất Tử, ở bên trong một khu cấm sinh mệnh nào đó thế nhưng với cảnh giới trước mắt của bọn họ thì vẫn chưa cần tới bản cuối này.
Hiện giờ, cần phải nỗ lực tu hành cho hoàn thành bản đầu này đã!
"Các ngươi nên rời đi rồi, bên dưới lòng đất nơi đây có trấn áp nồng đậm sát khí, nếu ở lâu thì sẽ bị ăn mòn, không tốt cho thân thể đâu." Quạ đen nhắc nhở.
Vùng đất này chôn cất hài cốt của tiên dân, sát khí thường ngày sẽ không xuất hiện thế nhưng vào một vài thời gian đặc thù thì sẽ bạo phát, tới lúc ấy dù cho chí tôn có tới thì vẻ mặt cũng biến thảm.
"Đa tạ tiền bối!" Thạch Hạo hành đại lễ, nói lời cảm ơn tận đáy lòng.
"Ta hi vọng ngươi có thể luyện thành Bất Diệt kinh này và đạt tới cảnh giới viên mãn!" Quạ đen nói rất chân thành.
"Ta sẽ thành công!" Thạch Hạo gật đầu, việc này rất là gian nan, bởi vì cần phải có năm tờ kinh văn khác nữa, tương lai cần phải đi tìm kiếm Nơi Bất Tử kia nữa.
"Ngọn núi này đã bị phá hủy, giờ cứ mặc kệ nó à?" Kiến nhỏ màu vàng hỏi.
Dù sao thì bọn họ đã đạt được chỗ tốt từ nơi này, khi nhìn thấy Bất Diệt sơn sụp đổ thì không khỏi khẽ thở dài.
"Không cần để ý làm gì, nếu có một ngày người của thế giới bờ khác trở lại và thấy cảnh này, như vậy bọn họ vẫn cho rằng mình đã phá hủy nơi đây." Quạ đen nói, đồng thời hóa thành một luồng khói đen rồi lao nhanh xuống dưới, lần nữa sắp xếp các tảng đá về vị trí như trước kia.
"Tiền bối, hẹn gặp lại!" Thạch Hạo xoay người.
Nhưng, còn có thể gặp lại ư? Bởi vì, hắn biết Quạ đen là thứ gì!
Xoẹt!
Sau lưng bọn họ có một chùm khói đen ngưng tự lại Quạ đen, thế nhưng sau đó thì ầm nổ tung biến thành từng gương mặt to lớn, nó mang theo nỗi tuyệt vọng, mang theo vẻ thê thảm.
Sau cùng, những gương mặt to lớn này mờ ảo và tiêu tán, trở thành từng tia sát khí chui vào trong lòng đất.
Bọn họ là những anh linh đã chết trận mang lòng không cam dù đã chết từ vạn cổ, những thứ này rất khó có thể tiêu diệt, bọn họ chết trận ở nơi này và chấp niệm khó mà tiêu tán.
Một đám người đáng thương, một nhóm sinh linh không sợ chết, bọn họ muốn thấy người đời sau quật khởi và rửa sạch sự sỉ nhục của tiên dân, đánh bại thật sự kẻ địch truyền kiếp của thế giớ một bờ khác.
Người của dị vực đã hủy diệt đi vùng tịnh thổ ở bên này, g**t ch*t những Chiến giả và còn tiêu diệt sạch người nhà, đời sau của bọn họ, diệt sạch thành không.
Đây là đại hận thiên cổ, dù cho có chết đi thế nhưng loại tuyệt vọng ấy vẫn còn quanh quẩn và hóa thành loại tâm tình đặc biệt bồng bềnh trong thế giới này.
Thạch Hạo rời xa, trong lúc mơ hồ như có như không hắn nghe được một bản hành khúc cổ xưa, tuy rằng rất mơ hồ thế nhưng loại bi tráng ấy, loại thế lương kia lại xông thẳng vào trí óc của người nghe.
Bọn họ đã thất bại, toàn bộ đều chết trận, không cách nào bảo vệ được người thân con cái, đều bị tàn sát và giết chóc trong thiên địa này.
Trong bất chợt Thạch Hạo nhìn thấy được một vùng đất nhuốm đầy máu, chàng trai các tộc tham chiến, toàn bộ phụ nữ trẻ em kêu khóc, kết quả là đại bại, ngay cả những ông lão già nua cùng với những thiếu nữ trẻ con đều bị giết sạch.
Tiên dân chết trận, diệt vong toàn bộ!