Bất Diệt kinh, ở ngay nơi này, hiện tại có thể thu được rồi!
Không hề có tin tức nào tốt hơn tin tức này, sau khi đi tới nơi đây thì lại bắt gặp hàng loạt chuyện kỳ lạ, hết lên voi rồi lại xuống chó nên khiến lòng bọn họ vô cùng chập trùng.
Rốt cuộc cũng sẽ thấy được Bất Diệt kinh, hi vọng sẽ không gặp bất ngờ gì.
"Tên Hạc Vô Song đáng ghét thật, ngươi cho rằng hủy đi ngọn núi này thì hậu nhân sẽ không có cách nào đạt được à? Ngươi đã tính sai rồi, chờ khi ta luyện thành và trong tương lai sau này sẽ tới tìm ngươi để tính sổ!" Thiên Giác nghĩ nghiến răng nghiến lợi nói, mối thù giết huynh, mối thù chém tỷ, làm sao có thể tiêu biến chứ?
Thạch Hạo cũng cao hứng vô cùng, nội tâm kích động không thôi nhìn thật kỹ chiếc chìa khóa xương trắng tựa như ngọc thạch trong tay mình, hắn thật không ngờ tới sẽ nhận được nhân quả như vầy.
Cứ ngỡ như núi san sông sát tựa không đường, liễu rậm hoa tươi lại thấy thôn!
Bất Diệt kinh rất quan trọng đối với hắn, là thứ mà hắn khát khao đạt được, không biết vì sao hắn lại cảm thấy những đau khổ khó khắn trong tương lai sau này cần phải dựa vào nó để vượt qua.
Ít nhất, ở trên con đường của riêng mình hắn, trước này chưa từng có ai bước qua được thì bản kinh văn này rất có thể sẽ liên quan tới sự sống chết, sẽ ảnh hưởng tới rất sâu.
Chỉ là, sau cơn hưng phấn thì hắn dần tỉnh táo lại, tiếp đó tập trung về phía con Quạ đen kia.
Không biết con hung cầm đen xì kia có đáng tin hay không?
Những chuyện vừa rồi đều bắt nguồn một phía từ nó, nếu như có gì ngoài ý muốn thì khả năng sẽ gặp phải chuyện vô cùng đáng sợ và cực kỳ nguy hiểm.
Cũng không phải Thạch Hạo đa nghi mà nơi đây là vùng đất tràn ngập nguy hiểm, rất nhiều thứ đã vượt qua lẽ thường, nếu như hắn quá ngây thơ và hồ đồ thì có thể sẽ chết không kịp nhắm mắt!
Dưới ánh nhìn soi mói của Thạch Hạo thì Quạ đen cũng chẳng hề buồn bực gì cả, ngược lại lộ vẻ tán thưởng, nói: "Mặc dù nội tâm kích động thế nhưng cũng không hề cuống cuồng mất đi lòng cảnh giác vốn có, đây mới chính là bản sắc của Chiến giả, nếu không, dù cho thiên phú có cao hơn nữa thì khả năng cũng sẽ chết mà thôi."
Đây là một đánh giá không tệ, mang theo vẻ tán thưởng yêu thích, điều làm nó lo lắng nhất chính là, người của kỷ nguyên này không hề có trải qua cuộc đại chiến, chưa từng cảm nhận được sự tàn khốc của máu và lửa như kỷ nguyên Tiên cổ, chưa biết được sự thê thảm của việc hài cốt chất như núi, lo lắng bọn họ sẽ là một đóa hoa được chăm sóc trong khu vườn ấm áp.
Giờ nhìn lại, tình hình còn muốn tốt hơn so với tưởng tượng của nó.
"Ngươi có thể tới thử xem sao, dùng chìa khóa xương trắng ấy mở ra Bất Diệt phong!"
Bước đầu tiên là cần phải tiếp cận, mở ra phong ấn ở tầng ngoài cùng!
Lần này, Thạch Hạo cùng với Thiên Giác nghĩ cẩn thận từng li từng tí một, sau khi tới gần vách núi cheo leo thì bắt đầu vận chuyển thần lực mạnh nhất để hóa giải phong ấn.
Ầm!
Trên thực tế đây cũng chỉ là một loại cảm ứng, là một sự giao cảm với Bất Diệt phong và đánh thức nó dậy.
"Ngươi tới đây đã lâu, đã tiến hành cuộc đại chiến vừa rồi và cũng chưa hề thua Hạc Vô Song, trên thực tế thì ngọn núi này sớm đã tán thành ngươi rồi, sẽ không gặp phải đại nạn nào đâu." Quạ đen đứng rất xa lên tiếng.