"Ta đã từng chiến đấu với Hạc Vô Song ư?" Thạch Hạo gần như không tin vào tai mình.
"Cũng đúng mà cũng chẳng đúng." Quạ đen giải thích.
Người kia có sức chiến đấu của Hạc Vô Song thế nhưng không phải là chân thân, dù sao hai người cách nhau cả kỷ nguyên thì làm sao dễ dàng gặp nhau như vậy chứ?
Nếu như thật sự gặp được thì hậu quả khó mà lường được.
Hạc Vô Song đã tu luyện vô số năm tháng, nếu như xuất hiện ở đời này thì đúng là chuyện khó có thể tưởng tượng!
Vì vậy, muốn đoạt được Bất Diệt kinh thì nhất định không thể thua Hạc Vô Song khi ở thời trẻ tuổi được, nếu không, căn bản chỉ vô dụng, đuổi không kịp, dù cho bắt đầu tu luyện cũng khó có thể nghịch thiên.
"Vì sao lại như thật thế chứ, nơi đây là nơi nào mà lại có thể tái hiện lại Hạc Vô Song?"
"Đây là phần chiếu lại của lịch sử, xem như ngươi đã gặp phải Hạc Vô Song và cũng có đôi chút ngươi đang nhìn thấy người còn lại đang chiến đấu với hắn." Quạ đen thở dài đầy đau buồn.
Vì sao lại nói như thế? Thạch Hạo không hiểu.
"Bởi vì, ở kỳ cuối Tiên cổ, sau khi toàn bộ thế giới đại bại thì đã từng có một người trẻ tuổi ngồi thú cưỡi tới nơi này để tìm kiếm các bậc cha chú mình, và khi ấy đã tạo ngộ phải Hạc Vô Song."
Người kia rất mạnh, mạnh mẽ vô biên, là một hạt giống cao thủ số một số hai trong giới này, được xem như là nguồn hi vọng cho sự trưởng thành trong tương lai.
"Hắn được giấu kín trong một thế gia Trường Sinh, khi tận thế tới thì trong lòng tựa như bị dao cắt, huyết lệ không ngừng tuôn rơ, hắn biết toàn bộ người thân của mình đều chết trận, cả nhà đều ngã xuống, đều bị giết bên trong khu chiến trường này!"
"Thế gia Trường Sinh?" Thạch Hạo lộ vẻ kinh ngạc, vào những năm cuối của thời đại mà vẫn có thể xác định được thế gia nào vẫn còn trường tồn được ư?
"Đúng vậy, thế gia Trường Sinh, độ lâu đời của bọn họ vượt xa tưởng tượng của ngươi, nhưng mà, các ngươi sẽ không thể nào biết được làm sao một vài thế gia ấy trường tồn được, cái được gọi là thế gia Trường Sinh, ha ha!" Tiếng cười của Quạ đen đầy chói tai.
Nó không hề nói tiếp, lần nữa nói về chuyện xưa của người trẻ tuổi kia.
Người trẻ tuổi kia không cách nào chịu đựng nổi, sau khi trận đại chiến tận thế ấy kết thúc thì hơi bình tĩnh lại và chạy tới chiến trường này, mục đích là muốn nhặt xác người thân mang về, kết quả, hắn gặp phải Hạc Vô Song.
Hạc Vô Song nắm giữ bình Luyện Tiên, rút lấy rất nhiều tinh huyết của chí cường giả, vốn rằng hắn nên rời đi rồi thế nhưng trong lòng lại sinh ra ý nghĩ và phát hiện Bất Diệt kinh, rồi đã thành công gỡ đi phong ấn.
Hạc Vô Song ở nơi này bồi hồi tới mấy ngày.
Kết quả, khi người trẻ tuổi kia tới thì hai cường đã tranh đấu, không chết không thôi, chém giết tới mức điên cuồng, thánh huyết tung tóe!
Đáng tiếc là người trẻ tuổi kia đã chết, đã bị Hạc Vô Song chém giết một cách vô tình, không phải là đối thủ của hắn, một trong những hạt giống mạnh nhất Tiên cổ đã bỏ mạng nơi đây.
Mà những gì Thạch Hạo trải qua cũng có một chút vết tích tranh tài giữa người này với Hạc Vô Song gây ra.
"Hạc Vô Song còn sống!" Quạ đen nói, lời này khiến lòng của Thạch Hạo nguội lạnh, khiến Kiến nhỏ càng khó thở hơn.
Hiện giờ, cảnh giới của hắn đã tới mức nào rồi, còn có người có thể ngăn cản được ư?!
Kiến nhỏ nghiến răng nghiến lợi, nói: "Những gì chúng ta gặp phải đều là sự thật, vậy những gì hắn nói cũng đều là sự thật? Hắn đã giết anh và chị của ta."