Một con kiến dài bằng ngón tay bò tới bò lui rồi đụng mạnh vào một cái xương sọ trắng hếu, bốp, âm vang truyền ra.
Loạt xoạt.
Cái xương xọ này lăn lông lốc từ trên đỉnh núi cao chót vót xuống dưới chân, tiếng vang truyền khắp phá vỡ sự yên tĩnh nơi này.
Cuối cùng, bịch, sau khi lăn xuống dưới chân núi thì nó dừng lại, kể ra thứ này đã từng trải qua vẻ bi thương và tàn khốc.
Gió núi thổi lướt qua mặt đất, tiếng vù vù vang vọng, vùng chiến trường này lạnh lẽo thê lương, không hề có sự sống, không hề có cây cỏ, tựa như là một khu mộ đầy tĩnh mịch.
Vô số cường giả chôn xương, vô số nhân kiệt đoạn hồn.
Chỉ là, toàn bộ thi thể cũng không còn thấy đâu cả, hoặc là nằm sâu bên dưới lớp đất hoặc là mục nát tan rã.
Thời gian có thể tiêu diệt mọi thứ, dù cho đã từng là thiên kiêu vĩ đại, đã từng là bá chủ chí cao thì khi đối diện với năm tháng cũng khó có thể giãy giụa và chống trả.
Từ rất lâu trước, nơi đây có Chân Tiên bỏ mạng, có máu tươi của Trường Sinh giả chảy khắp non sông, dẫn tới rất nhiều khe rãnh của các ngọn núi đều bị nhuộm thành một màu đỏ sậm, vĩnh viễn không bao giờ phai.
Sắc thái vô cùng ngột ngạt, khi đứng ở nơi này sẽ làm người khác khó có thể hô hấp được, có thể cảm nhận được sự bi tráng của lịch sử, cảm nhận được sự tang thương của năm đó, khó lòng hít thở!
Một kỷ nguyên đã qua đi, chuyện gì cũng đều có thể thay đổi.
Bên dưới chân núi có một người đứng thẳng, rất lâu sau mà vẫn không hề nhúc nhích cử động, tựa như là một khối hóa thạch ngâm mình trong mưa bão cả trăm ngàn năm, không ngừng bị bụi trần nhấn chìm.
Gió lạnh vù vù thổi bay tà áo của hắn, cuốn theo mái tóc đen trên đầu và lộ ra một gương mặt thanh tú nhưng lại xuất thần, tựa như đang rong choi trong dòng sông thời gian vậy.
"Ta đang luân hồi ư? Cũng là vùng đất này thế nhưng cảnh vật lại khác." Hắn lẩm bẩm, trên gương mặt không biết là vui buồn hay là tức giận, trong vẻ bình tĩnh ấy mang theo sự thất vọng, có tiếc hận, có hoang mang và còn có cả hồi ức.
Nơi bả vai của hắn có một con kiến nhỏ màu vàng.
Người trẻ tuổi này cúi đầu nhìn về chiếc đầu lâu trắng hếu trên mặt đất kia, tiếp đó lại nhìn về phía con kiến to bằng đầu ngón tay, là nó đã đẩy chiếc đầu lâu này xuống dưới.
"Rất giống với ngươi đó." Người trẻ tuổi quay đầu nhìn về con kiến trên bả vai mình.
"Nếu vậy thì phải giống đầu kiến chứ, cái xương sọ đó rất giống với ngươi đó." Sinh linh màu vàng trên bả vai của hắn đáp lại.
"Có phải vậy hông, ngàn tỉ năm trước, ta ở đâu, nói không chừng có thể liên quan tới ta cũng nên." Người trẻ tuổi ngồi xổm xuống rồi nhặt chiếc đầu lâu trắng hếu đó lên.
Vết tích của phong sương, sự ăn mòn của năm tháng, thứ này đã tả tơi loang lổ và xuất hiện từng lỗ thủng tựa như tổ ong, gần như đã vỡ nát rồi.
"Bớt khoác lác đi, cho rằng ngươi có thể luân hồi được à? Thế gian này có luân hồi hay không còn chưa biết à nhen." Con kiến nhỏ màu vàng ở trên bả vai hắn nói.
Chỉ là, nó cũng rất hoang mang, những gì trải qua vừa rồi là sự thực ư? Một giấc mộng thiên cổ, tựa như đang chuyển sinh, nhìn thấy chính mình ở một kỷ nguyên trước.
Thời gian rất lâu sau thì cả hai đều im lặng không nói gì, chỉ lặng yên đứng đó, nhớ lại và suy tư, những việc đã trải qua quá kỳ dị và cũng rất đáng sợ.