Ầm!
Tiếng vang chói tai, Hạc Vô Song ngăn cản, dùng một chưởng đón đỡ Thạch Hạo, tay còn lại thì chụp vào trang giấy bằng da kia, giữa hai người đều dâng trào thần mang óng ánh.
Tới một bước này thì đã không chết không thôi, vì Bất Diệt kinh, vì tranh đoạt bộ kinh văn trong truyền thuyết này nên hai người đã dùng toàn bộ sở học, chém giết tới điên cuồng.
Vù, gió lớn nổi nên, trời cao rạn nứt, là mái tóc vàng óng cực kỳ dài của Hạc Vô Song bay lượn tung tăng rồi quấn quanh lấy Thạch Hạo, sự khủng khiếp của nó còn hơn cả xích thần.
"Phù!"
Thạch Hạo há miệng phun ra một chùm tia chớp, tiếng vang chói tai tựa như là vụ nổ lớn giữa hàng ngàn hàng vạn ngọn núi lửa, dung nham phun trào tới tận trời cao.
Mái tóc vàng óng của Hạc Vô Song tắm rửa trong lôi điện kèm theo đó là ánh lửa, thứ này vẫn như trước kia nhanh chóng quấn nhanh về phía cánh tay của Thạch Hạo.
"Xoẹt!"
Nhưng cũng trong lúc đó thì sau lưng của Thạch Hạo xuất hiện vô số cành liễu vàng bổ nhào về trước, tiếp đó là quấn chặt lấy nơi eo của Hạc Vô Song.
"Phụt!"
Ánh máu tung tóe, dù là cánh tay của Thạch Hạo hay là phần eo của Hạc Vô Song cũng đều xuất hiện vết thương đầy khủng khiếp, tựa như bị những vết đao chém loạn, máu thịt be bét.
Hai người đồng thời thu tay lại, không còn chụp về tờ giấy bằng da thú vàng óng kia nữa, thay vào đó là dùng toàn lực ứng phó đón đánh đối phương, nếu như đối thủ còn sống thì bản thân mình sẽ không có cách nào đạt được Bất Diệt kinh.
Hiện giờ, hai người cũng chẳng còn lời nào để nói, chỉ có g**t ch*t đối phương thì mới đạt được kết quả.
Cặp mắt của Thạch Hạo trong lúc nhấp nháy liền xuất hiện thần mang như điện, lúc này hắn đáng sợ vô cùng, trải qua trận chiến sống còn vừa nãy đã giúp cho hắn có một loại cảm ngộ mới, lúc triển khai các loại pháp môn thì thuần thục, dễ dàng hơn.
Lông chim vàng bay lượn đầy trời, xung quanh Thạch Hạo đều là những cọng lông Côn bằng đồng thời bên trên mỗi cọng là một vòng xoáy, chúng không ngừng nuốt chửng lấy tinh khí của đất trời.
Kim Tuyền Ba Văn công!
Môn công pháp thuộc Côn Bằng pháp cũng không tính là áo nghĩa mạnh mẽ nhất, nhưng hiện giờ lại được hắn vận chuyển ra một luồng khí tức không cách nào suy đoán được!
Nguyên Thủy Chân Giải, hóa mục nát thành hiếm thấy!
Cũng trong lúc đó, trên đỉnh đầu của Thạch Hạo có ba Bông hoa đại đạo nở rộ rồi suy tàn, chúng hóa thành ba chùm sáng và từng tiếng tụng kinh ngân vang.
Bên trong một trong ba chùm sáng ấy lại có một bóng người và ngồi xếp bằng nơi ấy.
Quá khứ, hiện tại, tương lai, ba vòng xoáy phân biệt và tương ứng với nhau. Bên trong vòng xoáy đại biểu cho "Quá khứ" là tiếng kinh văn ầm ầm, tựa như đang độ hóa toàn bộ thế giới vậy.
Hạc Vô Song cười khẩy chẳng hề e ngại, lạnh giọng nói: "Để cho ngươi biết, cái gọi là lực phá vạn pháp, dù ngươi có thủ đoạn gì đi chăng nữa thì cũng đều vô dụng thôi!"
"Xoẹt!"
Mi tâm của hắn nứt ra và một chiếc rìu tỏa hàn quang chói mắt, cán rìu rất là dài tựa như là một thanh chiến mâu, ước chừng tầm một trượng, lưỡi rìu vô cùng sắc bén như có thể cắt lìa thiên địa.
Rìu lớn hạ xuống, chém thẳng về phía Thạch Hạo.
"Vù!"
Xung quanh Thạch Hạo là vô số vòng xoáy màu vàng, chúng không ngừng nuốt chửng lấy thần lực của chiếc rìu ấy, vả lại ba chùm sáng tựa như là chiếc đèn thần đang dẫn dắt mọi thứ lại tỏa ra sức mạnh kỳ dị, chúng giam cầm nơi đây, làm cho chiếc rìu khựng lại.