Đó là cung điện Hỗn Độn!
Huyết Hoàng sư sau khi thấy được cung điện này thì chiếc bờm màu máu nổ tung, bộ lông toàn thân dựng đứng, cả người cảm thấy lạnh lẽo chỉ muốn xoay người bỏ chạy.
Nhưng mà nó vẫn chưa tìm thấy được thi thể của Hạc Vô Song nên không dám rời đi, người trẻ tuổi này có lai lịch rất lớn, dù cho huyết thống của chính nó rất bất phàm, có thể được gọi là cao quý nhưng một khi bỏ lại vị Đế vương tuổi trẻ được ban cho danh hiệu là "Thiên hạ vô song" này thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.
Nơi sâu trong khe lớn đang có một tòa cung điện lơ lửng và trôi bồng bềnh theo không gian loạn lưu, đi kèm là những mảnh vỡ thời gian cùng với sương mù hỗn độn dày đặc, vô cùng thần dị.
Bên trong cánh cửa điện mở rộng kia là bình Luyện Tiên yên lặng trấn áp nơi ấy!
Con ngươi của Kiến nhỏ b*n r* từng vệt thần mang, dù thế nào nó cũng không nghĩ tới chiếc bình ma đáng sợ kia lại nằm ở bên trong, và đang sóng vai với một thứ khác.
"Binh khí vô thượng của Bất Hủ, nó tiến vào trong và đang chiến đấu..." Lời nói của Huyết Hoàng sư run rẩy, đây cũng chính là nguyên nhân khiến nó muốn chạy trốn.
Bởi vì, cấp độ kia quá cao siêu, một khi lan tới đây thì trời đất sụp đổ, vạn vật tịch diệt, thứ gì cũng không thể tồn tại được.
Kiến nhỏ dao động, tâm thần không yên, bởi vì trước đây nó tận mắt nhìn thấy được bình Luyện Tiên hút sạch tinh huyết của chí cường giả nằm khắp mặt đất vào bên trong.
Thứ này quá nghịch thiên, căn bản không cách nào ngăn chặn được, nghe đâu dù là ở thời kỳ Tiên cổ thì nó cũng chỉ xuất hiện có mấy lần, gần như đã biến mất từ lâu!
Đúng, dù cho trong cuộc đại chiến cuối cùng, ở trong kiếp nạn tận thế của cửu Thiên thập Địa thì nó cũng chưa hề xuất hiện.
Giờ nhìn lại, khá là quái dị!
Đối diện bình Luyện Tiên có một thanh kiếm, sát khí tuyệt thế ngập trời làm cho cung điện Hỗn Độn khẽ ngân lên, hai thứ này đứng đối diện với nhau!
Đó là một thanh kiếm thai chẳng hề sắc bén, rất dày và nặng tựa như không hề có lưỡi, rất cổ xưa, tối tăm u ám, thế nhưng lúc này lệ khí của nó lại vô bờ vô bến.
Chính là kiếm thai Đại La!
Kiến nhỏ tương đối là kinh ngạc, thanh kiếm thai này không phải là của Thạch Hạo ư? Nó cũng chẳng hề thu hút ánh nhìn lắm thế nhưng vì sao lúc này lại trở nên khủng khiếp như thế, lại dám chống đối với bình Luyện Tiên!
Rõ ràng, trong cuộc đại chiến giữa Thạch Hạo với Hạc Vô Song thì cả hai đã vận dụng toàn bộ lá bài tẩy, tới cuối cùng thì đã quấy phá và gợi nên sự quyết đấu của pháp khí vô thượng.
Chỉ là, việc làm người khác khó có thể tưởng tượng nổi chính là kiếm thai Đại La sẽ bạo phát, vào lúc mấu chốt lại phát ra uy thế to lớn cỡ này, dù cho Thạch Hạo từng suy đoán nó rất bất phàm thế nhưng cũng không thể nào ngờ được, nó lại có thể ngang hàng với bình Luyện Tiên.
"Tàn khí, ngươi làm vậy để làm gì, là muốn tranh đấu với ta ư?" Bình Luyện Tiên mở miệng, phát ra thanh âm thần thức đầy vô tình.
Kiếm thai Đại La cũng không hề có tiếng động trả lời nào mà vẫn mang theo lệ khí như trước, nó nhằm thẳng vào nơi đó chứ không hề lùi về sau.
"Ta từng nghe nói, ngươi được luyện chế từ vật liệu đã tổn hại, là thứ dùng để trang trí mà thôi, xem ra cũng không phải là lời đồn thất thiệt." Bình Luyện Tiên mở miệng tiếp.