(*): Ánh sáng cùng với bóng đêm.
"A..." Thạch Hạo hét lớn, thân thể phát sáng, ánh lửa ngút trời, mái tóc đen đầy đầu bị thổi bay về phía sau, bảo thuật xếp chồng, vận dụng đòn mạnh nhất.
Thời khắc này, khí thế của hắn chấn động cả thiên địa, vô số bóng mờ tiên dân đều hiện lên, vô số anh linh chết trận xếp hàng quan sát một đòn sinh tử này!
Bản hành khúc vang vọng đầy kích động, âm thanh từ từ trở nên hào hùng và sau cùng là nổ vang trong thiên địa, thứ này mang theo sự không cam lòng cùng với một điểm hi vọng cuối cùng của bọn họ!
Răng rắc!
Tia chớp đen liên miên, mưa máu như trút nước, toàn bộ đất trời đều đã biến thành màu đỏ, sóng máu cuộn trào khắp trời lẫn đất!
Đây là sự thật chứ không phải là dị tượng!
Trên mặt đất xuất hiện rất nhiều thi thể, đều là cảnh tượng đầy thê thảm khi tiên dân thượng cổ nằm xuống.
"Giết hết tất cả!" Hạc Vô Song hét lớn, sương mù màu xám ngập tràn, hắn tựa như là một vị Ma chủ giáng thế không một ai có thể ngang hàng, khí tức khủng khiếp hơn lúc nãy không biết bao nhiêu lần!
Ầm!
Hắn triển khai thủ đoạn tuyệt thế, tựa như là một cái vực sâu đen ngòm muốn nuốt chửng toàn bộ, vị trí hắn đứng đã trở nên tối tăm.
Một chùm hào quang đầy rực rỡ, hừng hực như mặt trời nổ tung.
Một khu tối tăm vô biên không cách nào có thể nhìn thấy được hi vọng, tựa như là vực sâu trong vũ trụ đầy đáng sợ.
Là hai người bọn họ, đối lập lẫn nhau, tiếp đó là va chạm mạnh!
Thạch Hạo với lòng quả cảm tiến hành một đòn cuối cùng với đối thủ, vào đúng lúc này, hắn đã quên đi những chuyện khác, không còn sợ hãi, không còn tư tưởng tình cảm, chỉ có một đòn tuyệt thế mà thôi!
Trong tai của hắn là tiếng hô hoán đầy bi thương của các tiên dân vang vọng truyền từ xa lại, nói hắn hãy cố lên, tuyệt đối đừng bỏ mạng! Nhưng hắn lại muốn chiến một trận, đánh gục tên được gọi là kẻ lĩnh quân này!
Không còn nghe được âm thanh gì nữa, không còn nhìn thấy được hình ảnh nào cả, tất cả đều mơ hồ, Thạch Hạo cảm giác bản thân đang tan rã, đang tan vỡ và từ từ ngã xuống!
"A, không!" Xa xa, tiểu Thiên Giác nghĩ tỉnh táo lại rồi hét lớn thành tiếng.
"Chủ nhân!" Huyết Hoàng sư cũng kinh ngạc tới ngây người, tuy rằng khát máu, tuy rằng hung ác thế nhưng vào lúc này nó cũng cảm thấy sợ hãi.
Ở giữa chiến trường không còn tồn tại bất cứ thứ gì nữa, hoàn toàn đổ nát, quang cùng ám* va chạm với nhau và tạo nên cảnh tượng đáng sợ vô cùng, thiên địa nghịch chuyển tựa như bị đánh trở lại thời đại nguyên thủy, lúc thiên địa sơ khai!
Vào lúc này đã không còn nghe được âm thanh nào nữa, hoàn toàn khác với cảnh tượng nổ vang đầy kịch liệt.