"Giết!"
Thạch Hạo tăng tốc, thân thể phát sáng bắt đầu cháy rừng rực, cả người tựa như là chiếc lò lửa lớn, ánh lửa cuộn trào bao phủ cả đất trời.
Thời khắc này, hắn không hề sợ hãi và cũng mặc kệ tất cả, toàn bộ tiềm năng được phóng thích, dốc hết sức đánh một trận, hoặc sống hoặc chết.
Đây không chỉ là cuộc chiến tranh đoạt kinh văn mà còn là một cuộc chiến vận mệnh, là cuộc đấu võ sinh tử giữa hai nhân vật thủ lĩnh trẻ tuổi cao cấp nhất của hai thế giới, đại biểu cho hai giới!
Ầm!
Trời rạn đất nứt, tiếng vang chói tai, toàn bộ thế giới tựa như muốn nổ tung.
Toàn thân Thạch Hạo vờn quanh vô số tia chớp đầy lấp lánh, ánh lửa ngập trời, hắn lao nhanh về trước, mỗi bước hạ xuống thì ngọn núi phía dưới cũng cộng hưởng, run rẩy theo.
Hiện tại, hắn đại biểu cho cả một giới này ra trận, khiến cho vùng thế giới đã bị đánh phá tới mức tàn tạ này như xúc động theo mà vang lên hòa nhịp với hắn, khí Đại Đạo đan dệt vờn quanh.
"Có là gì đâu, cao thủ vực ta nhiều như mây, quét ngang thiên hạ, mặc cho ngươi có vô vàn thần thông thì đều bị ngăn chặn cả, ta sẽ dốc hết sức tiêu diệt ngươi!" Hạc Vô Song mở lời.
Hắn rất đáng sợ, thân thể bốc lên từng làn khói xám, đó không phải là tiên khí mà là khí tức đặc biệt của thế giới một bờ khác!
Hắn đã hoàn toàn vận dụng sức mạnh của chính mình, lời nói rất là tự phụ, khinh thường tất cả mọi người ở thế giới này, dù cho Thạch Hạo có mạnh mẽ là thế thì hắn cũng sẽ trấn áp!
"Ầm!'
Bên trong khói xám là sự chuyển động của Hạc Vô Song, mỗi bước hạ xuống tựa như Bất Hủ giả đang đi tuần tra, áp chế vạn vật, trấn áp quy tắc đại đạo của thế giới này, đáng sợ vô biên.
Thiên địa rung động theo từng nhịp bước của hắn, và cũng là không cách nào chịu nổi luồng khói xám cùng với sức mạnh dị vực đầy đáng sợ kia.
Hắn tựa như là đứa con trai của một vị Bất Hủ, khí thế như muốn nuốt cả núi sông, ngông cuồng chấn thế!
Ầm!
Hạc Vô Song chủ động xuất kích chứ không còn ôn nhu nhẹ nhàng như lần giao thủ vừa nãy nữa, mái tóc vàng đầy đầu múa tung, mỗi một sợi đều cắt đứt hư không.
Ma chủ!
Đây là một luồng uy thế không cách nào so bì được, tựa như là Ma chủ chư thiên, không một ai có thể cản trở, không một ai có thể phòng bị, hắn muốn đánh xuyên tất cả!
"Ầm!"
Hai người dùng toàn lực xuất thủ, mặt đất lún sụp, bụi mù ngập trời, mấy tảng đá nặng tới vài trăm vạn cân đều nát thành vô số mảnh và xuyên thủng cả tầng mây, cảnh tượng khủng khiếp vô biên.
Ngay cả lớp đất sâu bên dưới cũng không ngừng vỡ nát.
Là cuộc chiến Vương giả chân chính!
Hai người va chạm vào nhau, trời long đất lở, xung quanh là tiếng rống khóc của quỷ thần, hàng loạt dị tượng đều xuất hiện, nơi đây khủng khiếp vô cùng.
Vòm trời bị đánh thủng, mặt đất sụp sâu.
Tiên khí cùng với khói xám ngập tràn khắp nơi, không ngừng cuộn trào mãnh liệt và xung kích lẫn nhau, tàn phá toàn bộ.
Răng rắc!
Trong hư không xẹt qua một tia chớp màu đen, tiếp đó là cơn mưa máu tầm tã trút xuống.
Kiến nhỏ màu vàng đã hơi chút tỉnh táo lại chợt ngẩn ra, Huyết Hoàng sư càn rỡ kinh ngạc tới ngây người.
Không phải là dị tượng mà là cảnh tượng thật sự, đang phát sinh việc Trời khóc, mưa máu tuôn rơi.
Thạch Hạo chấn kinh, trước kia hắn cũng từng thấy qua thiên địa phun đầy máu tươi, thế nhưng đó cũng chỉ là dị tượng chứ không phải là sự thật, nhưng hôm nay hắn lại tự thân trải qua.
Thế giới này đang khóc, đang chảy máu!
Đây là cuộc chiến đạo vận của đất trời ư? Ảnh hưởng tới tương lai của hai giới? Thạch Hạo nghi ngờ và đồng thời cũng run sợ.
"Hai người này lần lượt là một trong những hạt giống cao thủ nòng cốt của hai thế giới, nhất định là kẻ thù không đội trời chung, hiện giờ lại gặp nhau ở thời không hỗn loạn này nên đã ảnh hưởng tới thứ gì đó trong cõi u minh!" Huyết Hoàng sư run sợ đồng thời rùng mình một cái, tiếp đó là tránh né sự truy sát đầy điên cuồng của Kiến nhỏ.