Thế núi hùng vĩ, đỉnh núi chót vót, bên trên một vài đỉnh núi có những tảng đá chọc thẳng trời cao, vô số ngọn núi được ẩn mình sâu trong mây trắng!
Toàn thể những ngọn núi này đều có màu vàng nhạt, là do hào quang của tấm da thú kia nhuộm kín, nơi ấy ôn hòa và rực rỡ, âm thanh kinh văn không dứt bên tai.
Mà bầu không khí bên ngoài dãy núi lại vô cùng căng thẳng, Thạch Hạo đứng đối diện với Hạc Vô Song - người tới từ thế giới một bờ khác, giữa hai đại cao thủ chợt hình thành nên tràng vực vô hình cuồn cuộn gió lốc.
Ầm!
Ở giữa hai người có một vài tảng đá nặng tới mấy chục vạn cân, thậm chí có tảng nặng tới cả ngàn vạn cân, cùng với một vài ngọn núi thấp bé đều bị xoắn cho nổ nát!
Nên biết, đây chính là chiến trường của chí cường giả, địa thế vô cùng vững chắc.
Nhưng hiện tại, tràng vực do hai người tạo nên xoắn ép càn khôn, hình thành nên lực phá hoại vô cùng kinh người, đã vượt qua cực hạn nơi đây!
Khi nhìn về phía trước là một mảnh mơ hồ, thiên địa biến hình, không gian rạn nứt, tràng vực khuếch tán xé nát vạn vật.
Chưa hề ra tay thế nhưng loại áp lực này không ngừng khuếch tán và hình thành nên tràng vực gió lốc đầy đáng sợ, muốn phá hủy cả vùng thế giới nhỏ này.
Răng rắc!
Một luồng ánh điện kinh người xuất hiện và nổ tung trong hư không!
Chỉ trong nháy mắt, thời không nơi đây tựa như bị đứt đoạn, sinh cơ bị phá hủy, vạn linh bị chém giết, thân thể cùng tinh thần của sinh linh đều bị xoắn nát.
Đây chính là dị biến bên trong tràng vực này, là đợt sóng lớn khi hai bên dùng tinh khí thần tranh đấu.
"Ngươi còn non lắm, khí tức tự nhiên bên ngoài của chủ nhân ta mà đã như vậy rồi, phải là chí tôn trẻ tuổi của một giới này cỡ như ngươi toàn lực chống đỡ, thật không hề cùng một cấp độ, ai có thể so tài chứ!" Huyết Hoàng sư ở bên cạnh la hét, bờm sư tử đỏ tươi như máu, đồng thời cả người nó đẫm đầy máu tươi vì bị Kiến nhỏ đánh trọng thương, hiện giờ mới có thể thở phào được một hơi.
"A..."
Kiến nhỏ bay trở lại, cả người đầy máu, tinh lực toàn thân tăng vọt tựa như là mây mù ngút trời, nó tiến vào cảnh giới điên cuồng.
Lúc này, nó đã mất đi sự tỉnh táo, bước vào lĩnh vực không nên đặt chân vào, giống như lúc ở bên trong Tiên phủ dưới lòng đất của Thư viện Thiên Thần kia.
Hiện giờ, nó vô cùng đáng sợ, đã cuồng hóa hoàn toàn, chỉ còn lại là bản năng, muốn chiến đấu, muốn chém toàn bộ những ai ngăn cản.
Xoẹt!
Nó lần nữa phóng về phía Hạc Vô Song, tuy rằng thần trí mơ hồ thế nhưng tựa như có một loại thù hận nào đó kiểm soát nó, muốn báo thù, muốn g**t ch*t người kia.
"Quả thật Thiên Giác nghĩ rất là bất phàm, lúc giết anh và chị của ngươi thì ta cũng đã thấy được chỗ lợi hại của bọn họ, ngươi vẫn còn chưa trưởng thành nên tốt nhất đừng có múa rìu qua mắt thợ, cái gọi là thần lực cái thế đều vô dụng với ta, ta sẽ không đả thương ngươi đâu, thay vào đó sẽ nuôi dưỡng ngươi bên cạnh, xem như là chiến nô." Hạc Vô Song bình tĩnh nói.
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn về Kiến nhỏ màu vàng, tiếp đó là vung ống tay áo, gió xoáy màu đen ngập trời cắt rời hư không và cuốn bay Kiến nhỏ về nơi xa.
Không thể không nói, đây chính là sự thể hiện trực tiếp nhất của sự ngang ngược!