"Cút, cái kẻ phản nghịch này, ngươi không có tư cách quơ tay múa chân trước mặt ta!" Kiến nhỏ tức giận hét lớn, đồng thời dịch chuyển thân thể hòng đánh văng thanh niên tóc vàng Hạc Vô Song.
Nhưng, người thanh niên phía đối diện vẫn chẳng hề nhúc nhích, thậm chí ngay cả những lọn tóc vàng óng buông rủ của hắn cũng chẳng hề tung bay chút nào, cả người vững vàng như sắt đá vậy.
Không thể lay động!
Hạc Vô Song, vô cùng ung dung, hình chữ Thập trong cặp mắt màu vàng của hắn đầy khiếp người, trong lúc chớp mắt liền lộ thần quang khiến người nhìn run rẩy.
"Phá cho ta!" Kiến nhỏ rống lớn dồn toàn bộ sức mạnh của mình, nắm đấm chấn động thật mạnh, hào quang chói mắt, Nghĩ quyền đánh vỡ trời cao, phá nát càn khôn.
Nhưng, vẫn vô dụng!
Hạc Vô Song, thanh niên đáng sợ này vẫn một tay duỗi thẳng về trước, ngay cả nhúc nhích cũng chẳng hề có, vẫn nắm chặt lấy nắm đấm của Kiến nhỏ đồng thời khóe miệng lộ nụ cười khẩy.
"Ta đã nói rồi, chỉ vô dụng mà thôi, sức lực của ngươi quá yếu." Hắn bình thản vô cùng, tựa như đang nói một chuyện chẳng hề đáng nhắc tới.
Chuyện như vậy làm người nghe kinh hãi!
Nên biết, đây chính là Thiên Giác nghĩ, là sinh linh được mệnh danh có sức lực lớn nhất trong thế gian, trong người cùng thế hệ thì không một ai sánh bằng, không một ai có thể tranh đấu về sức lực với nó được.
Nhưng, thanh niên tóc vàng Hạc Vô Song trước mắt này không hề vận dụng tới bất cứ diệu thuật hoa mỹ nào, chỉ vận dụng mỗi sức mạnh thân thể mà đã khủng khiếp như vậy rồi, đủ để áp chế Thiên Giác nghĩ.
Thân thể của người này đáng sợ tới mức nào chứ, bễ nghễ giới này, thật sự không ai bì kịp!
Kiến nhỏ hận vô cùng, cảm thấy bản thân còn quá nhỏ tuổi, vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành cho nên mới không phải là đối thủ, sức lực còn lâu mới lớn bằng đối phương.
Nó tin chắc, nếu cho nó thêm mấy năm thì trong đám cùng trang lứa trên thế gian này tuyệt không một ai có thể so sánh về mặt sức lưc với nó được.
"Không phục à, năm xưa anh của ngươi cũng đã trưởng thành thế nhưng vẫn bị chủ nhân áp chế, sau đó thì bị chém đứt đầu, ngươi cho rằng mình là Thiên Giác nghĩ với thần lực vô địch ư?" Huyết Hoàng sư đứng cách đó không xa thì gầm nhẹ lên, nó đả kích Kiến nhỏ, nói: "Các ngươi quá kém, ở thế giới bờ khác còn có sinh linh mạnh mẽ hơn các ngươi nhiều!"
"Kẻ phản bội, chó săn, ngươi tốt nhất nên cút càng xa ta càng tốt!" Kiến nhỏ màu vàng tức giận, bản thân vô cùng bi thương và hiện tại lại còn bị sỉ nhục như vậy nữa, không tức mới là chuyện lạ.
"Ầm!"
Tinh quang trong mắt Hạc Vô Song lóe lên, lập tức tiếng sấm nổ vang đầy đinh tai nhức óc đồng thời hai luồng thần mang đầy sắc bén tựa như hai luồng chớp vàng óng vút ngang trời cao!
Hắn hơi dùng sức ép cho Kiến nhỏ ứa đầy máu tươi nơi miệng, nó đã bị trọng thương!
Thời khắc này, Thạch Hạo không thể không biến sắc nên từ từ tiến về trước, không thể để tên này tổn thương tới Thiên Giác nghĩ con được.