Hắn là người phương nào, vì sao lại xuất hiện trong dãy núi thần thánh này, việc này khiến Thạch Hạo dâng lên cảm giác gấp gáp, khả năng đây sẽ là địch thủ tranh cướp Bất Diệt kinh với mình.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng tràn ngập sương mù, đây là một vùng núi như thế nào, vì sao lại có thể thấy được những sinh linh tuyệt đỉnh của dị vực thế.
Thi hài của những cường giả mạnh mẽ nhất đầy khắp nơi, bình Luyện Tiên đầy khủng khiếp, Huyết Hoàng sư đầy thần bí cùng với bóng dáng nơi ngọn thần sơn kia nữa, những thứ này tại sao lại xuất hiện, tới lúc này vẫn khó có thể giải thích hết.
Thạch Hạo híp hai mắt, tinh khí thần thu lại, thân thể căng cứng, bất cứ lúc nào cũng sẽ tung một đòn lôi đình, tiến hành cuộc đại chiến tuyệt thế.
Nhưng, hắn cũng không hề làm bậy, bởi vì hiện tại cũng chưa tới mức đó.
Trên ngọn thần sơn, tấm da thú màu vàng chuyển động và lan tỏa ra từng ký hiệu một, đó chính là hóa thân của Đạo, mang theo áo nghĩa đầy phức tạp, không thể nào đụng vào được.
Ngoài ra, Thiên Giác nghĩ vẫn còn đang quyết chiến một bên, Thạch Hạo không thể nào đi được.
Kỳ thực, hắn cũng rất muốn xuất thủ tiến đánh Huyết Hoàng sư kia, thế nhưng lại hiểu được tâm trạng hiện giờ của Thiên Giác nghĩ bé nhỏ, nó muốn tự bản thân mình giết kẻ địch này.
Chỉ có như vậy thì mới xem như là báo thù, giải quyết xong khúc mắc trong lòng, nếu không chấp niệm trong lòng khó mà tiêu tán và sẽ ảnh hưởng tới đạo tâm của nó.
Bởi vì, loại chấp niệm này quá mãnh liệt, lúc nó còn chưa sinh ra đời thì người thân đã chết sạch, đều là chết thảm cả, bao quát cả mẹ của nó, còn chưa đẻ nó ra mà đã chết trận, đây là chuyện thê thảm biết bao chứ?
Vì vậy, thường ngày tuy tiểu Thiên Giác nghĩ rất bông đùa ngả ngớn, thế nhưng một khi dính dáng tới người thân thì chính là đang hất lên chiếc vẩy ngược của nó, ước ao có thể mộng về Tiên cổ, tham dự trận chiến năm xưa, nếu không loại chấp niệm này không cách nào giải quyết xóa bỏ được!
"A... Ta muốn giết sạch dị vực, chém sạch địch thủ, gì mà Bất Hủ, gì mà cao thủ vô thượng, các ngươi đều chết hết cho ta, trả lại mạng của ba ta đây, trả lại mạng của mẹ ta đây, còn có cả mạng của chị với anh ta nữa!"
Tiểu Thiên Giác nghĩ khóc lóc, nước mắt giàn giụa đầy mặt, trong trận quyết chiến nó cũng khó có thể nhịn được loại bi thương này.
Việc này rất là đáng sợ, thực lực của nó không ngừng tăng vọt, hoàn toàn đã vượt qua cực hạn mà ở độ tuổi của nó có thể đạt được, đây là sự thể hiện vô địch đã vượt qua cả cực cảnh!
Hiện giờ, ngoại trừ mấy người Thạch Hạo ra thì những người khác không cách nào làm được!
Gào!
Huyết Hoàng sư gào thét, cái bờm dựng thẳng, nó điên cuồng vung mạnh vóng vuốt đồng thời há rộng cái miệng to như chậu máu của mình, tựa như muốn nuốt chửng cả thiên địa này vào trong.
Ầm!
Va chạm đầy kịch liệt, chém giết không ngừng, máu tươi tung tóe, thần lực sôi trào.
Móng vuốt lớn của Huyết Hoàng sư be bét máu thịt, thứ này đã bị nắm đấm của Kiến nhỏ màu vàng đánh nát đồng thời cặp trảo bị chấn gãy.
"Con kiến chết bầm này, chết đi cho ta!" Huyết Hoàng sư nổi giận, dù là ở dị vực đầy đáng sợ, dù là mở một thế giới khác thì nó cũng là một huyết thống cao quý, thế nhưng bây giờ lại bị một con vật nhỏ bé đánh cho trọng thương.
Gào!
Sư Tử vương gào rít vang cả chiến trường này, nó một hơi nuốt sạch cả thương vũ và bao quanh lấy Kiến nhỏ, muốn luyện hóa toàn bộ.
Trong lúc này, bóng người bên trong dãy núi kia đã bị kinh động bởi tiếng gào của nó, lúc này khẽ nhíu mày thế nhưng cũng chẳng hề quay đầu hay quay người lại.