Huyết Hoàng sư.
"Chỉ một con kiến nhỏ mà cũng dám giương nanh múa vuốt trước mặt ta à, chỉ là giun dế mà thôi!" Huyết Hoàng sư dùng giọng điệu tàn nhẫn cùng xem thường nói, tiếp đó là một bàn chân vỗ mạnh tới.
Nếu so sánh với Thiên Giác nghĩ thì nó vô cùng khổng lồ, thân thể trăm trượng tựa như là một ngọn ma sơn đỏ đậm như máu, bờm dài xõa tung tựa như những dòng thác buông rủ xuống.
Đầu lâu khổng lồ, cặp mắt như trăng máu, hàm răng sắc bén bóng loáng đầy dữ tợn, móng vuốt hạ xuống là tiếng gió mạnh gào thét, tiếng nổ đầy thê thảm vang đùng đùng.
"Con hung thú hoang dã kia, hãy nạp mạng đi, dám hại huynh trưởng của ta thì chắc chắn sẽ không được yên đâu, sẽ không chết không thôi!" Kiến nhỏ màu vàng hét lớn, huyết lệ chảy khắp gương mặt.
Từ lúc nó vừa lọt lòng thì đã chưa từng nhìn thấy được người thân của mình, chỉ từng nghe nói qua bản thân có mấy vị huynh trưởng cùng tỷ muội, thế nhưng họ đều đã chết trận, ngã xuống trong chiến trường tận thế kia.
Con sư tử màu máu trước mắt này có khả năng chính là thủ phạm, vậy nó không giận ư? Cơn tức giận lấp đầy cõi lòng, rất muốn thét thật dài để phát tiết mọi uất ức trong lòng.
Trên thực tế, ngay trong chốc lát ngắn ngủi này thì cả hai đã liều mạng với nhau mấy chục đòn đại thần thông, tất cả đều như ánh lửa nổ tung khiến nơi đây sáng rực.
"Ầm!"
Móng vuốt màu máu hạ xuống, khủng khiếp vô biên, lớp lông dài và đỏ tung bay theo gió trông vô cùng khiếp người, móng vuốt sư tử đầy sắc bén ấy vồ nát cả trời cao!
Boong!
Thời khắc này, ánh vàng bạo phát, Thiên Giác nghĩ tuy rằng bé nhỏ thế nhưng sức lực ẩn chứa trong một quyền lại đáng sợ không thôi, tựa như là núi lửa phun trào, lại tựa như dịch thể vàng óng tung tóe.
Nơi đây, tia lửa khắp nơi, cơn bão táp của thần lực tựa như là biển dung nham đang chập trùng, bao la vô tận, ngay cả trời cao bên trên cũng nổ nát theo.
Hai sinh linh đều rung lên bần bật và lần lượt thối lui về sau.
Kiến nhỏ màu vàng nổi giận, nó vận dụng tới tận mười hai thành công lực mà lại không thể gây chút sát thương nào cho đối phương, lại không cách nào đánh nổi với con Sư Tử vương khổng lồ kia
Nó biết, bản thân mình vẫn đang ở tuổi vị thành niên, có rất nhiều thủ đoạn vẫn không cách nào triển khai được, sức lực không thể nào áp chế được đối phương.
Nhưng, Huyết Hoàng sư thì lại không cho là như vậy, trong mắt của nó thì con vật nhỏ kia chỉ to chừng hạt đậu, nếu như không nhìn kỹ thì rất có khả năng sẽ bỏ qua nhưng hiện giờ lại có thể liều mạng với mình.
Nếu như con Thiên Giác nghĩ này trưởng thành thì sẽ tới mức nào chứ, chẳng phải có thể áp chế nó toàn diện, trong lòng Huyết Hoàng sư chợt rùng mình một cái, quyết định không thể lưu lại chút hậu hoạn nào, phải diệt sạch.
"Con kiến nhỏ, ngươi có tí ti vậy mà cũng xứng giao thủ với ta? Tên huynh trưởng của ngươi năm xưa còn mạnh hơn ngươi lúc này nhiều, thế nhưng đều đã chết trên chiến trường, hài cốt cũng chẳng còn, là bị ta nuốt sạch, hương vị thật là ngon, máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của bộ tộc các ngươi đúng là thứ thuốc đại bổ tốt nhất trên thế gian này!"
Huyết Hoàng sư hí hửng nói, trong ánh mắt mang theo lệ khí cùng với chế nhạo, nó đang muốn hạ nhục tâm thần của Kiến nhỏ, muốn nó mất đi sự tỉnh táo.
Quả nhiên, gặp phải k*ch th*ch như vầy khiến cho thân thể của Kiến nhỏ khẽ run lên một cái, chưa từng có người thân bên cạnh nên nó vô cùng khát khao loại tình thân kia, nhưng hiện giờ lại có một tên hạ nhục ngay trước mặt nó, nói cho nó kết cục đầy thê thảm, chỉ xứng trở thành đồ ăn của huynh trưởng mình, như vậy thì sao không tức, không điên chứ.