Thi thể khắp nơi, mặt đất đỏ sậm vì máu nhuộm dày, cảnh tượng của chiến trường này quá mức kinh người, những người chết đi có thân phận ra sao?
Bọn họ tới từ nơi nào, dù nhìn kiểu nào cũng giống y chang như vừa mới kết thúc một trận đại chiến vậy, nhưng vì sao người của ngoại giới lại không hề hay biết, lẽ nào nơi này nối tiếp với một thế giới to lớn kỳ dị nào đó?
Thạch Hạo cùng với Kiến nhỏ suy nghĩ mãi cũng không cách nào hiểu nổi, đồng thời thân thể của mỗi người đều cảm thấy lạnh lẽo, nơi đây quá nguy hiểm.
Dưới ánh mắt của bọn họ, những thi thể khổng lồ kia đều là chí cường giả cả, bất kỳ một người nào xuất hiện ở bên ngoài cũng sẽ khuấy lên phong vân vô tận và dẫn tới náo động.
Những sinh linh này gồm rất nhiều chủng tộc, hơn nữa còn là những tộc hoàn toàn khác với mà thời đại hiện giờ, tuy rằng cũng có một vài chỗ tương tự.
"Chuyện gì xảy ra thế, nếu như không phải máu của những người này đang tỏa ra sức nóng thì ta còn tưởng rằng mình đang tiến vào những năm cuối của Tiên cổ, nhìn thấy cảnh tượng tận thế của trận chiến cuối cùng kia." Kiến nhỏ thầm nói.
Thạch Hạo gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Thật sự là hắn không tài nào tưởng tượng ra được, ở thời đại này sẽ có một thế lực nào đó có thể điều động ra nhiều cao thủ như vậy, cũng chỉ có ở cuộc đại chiến tận thế mới có thể có nhiều người tham dự như vậy.
Chỉ là, hai người bọn họ làm sao có thể tiến vào nơi như thế chứ?
Chuyện này không cách nào giải thích được!
"Cũng không đúng lắm, tinh lực của nhiều chí cường giả hội tụ lại cùng nhau như vầy cũng đủ xé nát càn khôn, thế nhưng bên trong lại rất yên tĩnh." Thạch Hạo nói.
Dưới cái nhìn của hắn thì những sinh vật khổng lồ này đều đáng sợ tới phi thường, rất nhiều sinh vật đứng ở đỉnh cao trong chuỗi kim tự tháp, có thể tung hoành khắp nơi, vả lại tinh lực tiết ra bên ngoài không hề ác liệt lắm.
"Tới gần thử xem sao." Kiến nhỏ nói.
Bọn họ cũng đã đứng bên trong khu vực chiến trường bao la này rồi, dưới chân là những vũng máu đỏ sậm.
Thạch Hạo ngồi xổm xuống rồi cẩn thận cảm ứng và nghiên cứu vết máu bên trong một vài vũng máu gần mình, lúc này liền lộ vẻ kinh hãi.
Tinh hoa bên trong những vết máu này đều biến mất cả!
Thậm chí, ngay cả những loại như sát khí ẩn chứa bên trong máu huyết cũng đã không thấy đâu, những vật chất thần bí và phức tạp nhất cũng đã sớm không còn tồn tại nữa.
Phát sinh chuyện gì?
Những sinh linh này rõ ràng rất là mạnh mẽ, dòng máu của bọn họ tại sao lại không tương xứng như vậy, không hề có linh tính, thiếu đi khí thế sát khí lạnh lẽo của bản thân.
Tiếp đó, Thạch Hạo leo lên trên thân thể của một con vượn màu vàng, hình thể của nó khổng lồ như núi, đầu lâu bị người đập nát, sau khi lấy một ít tinh huyết của nó ra thì hắn chợt phát hiện, vẫn chẳng hề có chút linh tính nào!