Nơi đây chẳng hề giống bình thường, chỉ vừa mới bước vào đường mòn thì đã thấy được tấm da khô rơi xuống bên dưới, tiếng rít gào không ngừng truyền ra, vẻ thê lương vô cùng, nhưng hiện nay sao lại yên tĩnh như thế?
Chỉ còn mấy chục bước nữa là rời khỏi con đường mòn, khu vực này không thể phi hành, chỉ có thể từng bước đi tới mà thôi.
Trên không trung có những vết tích đại đạo tựa như là những lôi trì, nếu dám vượt qua chắc chắn sẽ hóa thành tro tàn.
"Hắn chuẩn bị đi vào rồi, nơi đó sẽ có những gì?"
Phía sau có rất nhiều người đang chăm chú quan sát, bọn họ còn căng thẳng hơn cả Thạch Hạo, ai cũng muốn biết được bên trong nơi tu luyện chung cực ấy sẽ ẩn chứa động thiên ra sao.
Nhưng mà, nếu như Thạch Hạo tiến vào bên trong thì bọn họ sẽ không còn quan sát được nữa, bởi vì con đường mòn ấy uốn lượn khúc chiết dẫn vào nơi trung tâm nhất!
Thở dài một hơi, Thạch Hạo điều chỉnh lại tinh khí thần, làm tốt mọi chuẩn bị rồi liếc mắt nhìn Kiến nhỏ bên trên bả vai, nói: "Chuẩn bị xong chưa?"
"Lên đường!" Thiên Giác nghĩ thì rất thẳng thắn, vì Bất Diệt kinh nên nó không thèm đếm xỉa bất cứ thứ gì.
Một bước, hai bước...
Sau năm bước thì ngân hà chảy ngược, trời đất quay cuồng, toàn bộ đều thay đổi!
Ầm!
Núi lở đất nứt, mấy ngọn núi khổng lồ nổ tung, ánh sáng đại đạo lan tỏa hạ xuống những sợi xích thần trật tự kinh thế, toàn bộ nhằm thẳng về phía Thạch Hạo hòng ngăn cản đường tiến của hắn.
Quả nhiên, vẫn có biến cố, vẫn gặp nguy hiểm!
Thạch Hạo sớm biết sẽ không thể nào thuận lợi như thế được, vừa mới tiến lên thì đã gặp phải chuyện kỳ lạ thì vài bước cuối cùng làm sao có thể bình an vượt qua được chứ?
Thạch Hạo rít lớn, dùng hết khả năng, vận dụng toàn bộ sức lực xuất kích, cả người hắn đều là phù văn, toàn là tia chớp, còn có cả cánh chim côn bằng, tất cả chống lại những sợi xích thần trật tự do mấy ngọn núi khổng lồ kia hạ xuống.
Boong!
Tia lửa tung tóe khắp nơi, mọi người giật mình phát hiện, nắm đấm của Thạch Hạo có thể sánh ngang với tiên kim, khi va chạm với xích thần màu bạc thì liền phát ra âm thanh chói tai.
Nên biết, dù gì cũng là một sợi dây xích đại đạo to bằng miệng chén, là hóa thân của trật tự thế nhưng lại bị hắn dùng tay không ngăn cản.
Răng rắc!
Thạch Hạo hét lớn, đại phát thần uy, hắn nắm chặt quyền ấn rồi chặt đứt mười mấy sợi xích thần trật tự, toàn bộ đều bị đánh nát.
"Phụt!"
Nhưng, đây là xích thần đại đạo, là hóa thân của quy tắc, có một vài sợi xích mạnh mẽ và khó lòng phòng bị tới mức không cách gì diễn tả được. Trong đó có một sợi chợt xuất hiện từ trong hư không rồi đâm thẳng vào bả vai của Thạch Hạo, lập tức máu tươi đỏ chói lan tỏa.
"Hoang bị thương rồi!"
Mọi người ngơ ngác, Thạch Hạo mạnh mẽ như mặt trời giữa ban trưa, ở cùng một cảnh giới thì khó có thể tìm được người ngang hàng thế nhưng vẫn bị thương ở nơi này.
Hắn sẽ chết ở nơi đây ư? Hơn phân nửa lành ít dữ nhiều rồi, bởi vì từ cổ chí kim vẫn không một ai còn sống rời khỏi, ít nhất là kỷ nguyên này không có!