Đã tới chỗ cần tới khiến cho nỗi lòng của Thiên Giác nghĩ trở nên hồi hộp, mỗi thời mỗi khắc nó không ngừng nghĩ tới Bất Diệt kinh, tu thành Bất Diệt thể, tái hiện lại vinh quang vô địch của bậc cha ông!
Hơn nữa, dựa theo di ngôn của phụ thân nó thì bản hoàn chỉnh thật sự chưa hề xuất thế, chỉ có những người có cơ duyên thì mới có thể nắm giữ được!
"Ta muốn vượt qua phụ thân, trở thành Thiên Giác nghĩ mạnh mẽ nhất trong lịch sử!' Kiến nhỏ màu vàng kiên định với ý nguyện vĩ đại của mình.
Rừng đá liên miên san sát tựa như là từng cây cỏ vậy, đâu đâu cũng có, nơi đây đã thay thế cho đại dương và trở thành bí cảnh kỳ dị.
Thạch Hạo thử nghiệm phóng về một ngọn tuyệt phong nào đó, nơi đây rất nóng bởi vì có một thi thể của kim ô cổ xưa đang nằm bên trên đỉnh núi, cũng không biết đã trôi qua bao nhiêu vạn năm không có ai leo lên được rồi.
"Ồ, áp lực to lớn kinh!" Thạch Hạo lộ vẻ kinh ngạc, ban đầu hắn còn tưởng rằng lời đồn hơi chút khuếch trương, nhưng hiện giờ thì quả thật là như vậy.
Xoẹt!
Một luồng hỏa tinh lao tới, nó hóa thành một đường chỉ thiêu sụp cả hư không, sợ rằng còn lợi hại hơn cả pháp khí của Hư Đạo cảnh!
Thạch Hạo cau mày né tránh rồi leo l*n đ*nh, hắn muốn leo lên một ngọn tuyệt phong bất kỳ để xem thử nơi này có chỗ nào bất phàm.
Thiên hỏa hạ xuống, đầy trời đều là ánh lửa hừng hực đốt cháy bầu trời, khiến cho nhiệt độ nơi vùng biển này chợt tăng nhanh theo, từ xa nhìn lại là mênh mông những dải cầu vồng màu vàng.
Nơi đây vô cùng óng ánh, bên trên ngọn tuyệt phong có một con kim ô đang phát sáng, đang thiêu đốt và phóng thích ra sức mạnh cường tuyệt nhất.
"Nóng chết ta mất!" Kiến nhỏ màu vàng la hét.
"Lên!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng, đẩy ra áp lực, hai tay nắm chặt pháp ấn đánh lùi ánh lửa, mở ra một con đường để hướng lên trên.
"Vù!"
Gió to nổi lên mang theo một quầng lửa bao phủ nơi này, lúc này hư không uốn éo rồi sụp đổ, nhiệt độ của những ngọn lửa kia quá cao, nóng tới mức đốt chảy cả thiên địa.
Ống tay áo của Thạch Hạo vung mạnh, vận dụng thần thông Tụ lý càn khôn, đây cũng không phải là bảo thuật mà hắn học được mà là do đạo pháp của bản thân tinh tiến nên càng lý giải, hiểu biết sâu hơn về thiên địa, cộng thêm việc tự mình nghiền ngẫm ra đạo pháp không gian nên mới được như vậy.
Đương nhiên, thần thông này vẫn có chút chênh lệch với thần thông tuyệt thế trong lời đồn kia.
Ầm một tiếng, ngọn lửa to lớn ấy tiến thẳng vào trong ống tay áo của hắn và như muốn bị luyện hóa sạch, thế nhưng ngọn lửa này chợt gắng gượng dừng lại và tiếp tục bốc cháy đốt đi một góc tay áo của hắn.
"Đúng là khó chơi mà!" Thạch Hạo căng thẳng, ngọn lửa này quá nóng bỏng, chẳng dễ luyện hóa chút nào.
"Diệt!" Thạch Hạo quát khẽ, bàn tay lớn xoay chuyển rồi chụp mạnh giam cầm toàn bộ ngọn lửa vào trong tay, tiếp đó là những ngón tay to lớn như ngọn núi từ từ nắm chặt lại.
Phụt!
Lần này, ánh sáng lung linh màu vàng không ngừng lóe ra từ bốn kẽ hở ấy, ngọn lửa rốt cục cũng đã bị nắm chặt và hủy diệt.
Là dùng sức lực để phá hủy!
Nhưng, việc này tựa như chọc tức một loại trật tự nào đó, ánh lửa cuồn cuộn, xích thần màu vàng đan dệt, tiếp đó là bắn nhanh xuống phía sườn núi bên dưới.
Thạch Hạo giật nảy cả mình, khó giải quyết như vậy luôn ư, chỉ là một ngọn thần phong chọn bừa mà đã có thể ngăn cản lại hắn rồi, thật đúng là làm người khác kinh ngạc mà, chẳng trách đây lại gọi là tuyệt phong.
Hắn nhanh chóng tránh né, bóng người tựa như là ma quỷ lưu lại từng vệt bóng mờ.
Kết quả, vị trí hắn đứng vừa nãy bị xuyên thủng, bầu trời xuất hiện từng hố đen, đều là do những xợi xích thần kia đâm thủng, ánh lửa phân tán hóa thành từng chùm quỷ hỏa sắp xếp và che kín cả hư không, toàn bộ vây chặt lấy Thạch Hạo.
Cuối cùng thì Thạch Hạo cũng hiểu rõ vì sao Tử Nhật Thiên Quân cùng với Lam Tiên có thể ghi lại tên tuổi của mình bên trên từng ngọn tuyệt phong đầy danh tiếng này thì lại đủ kinh động cả Vô Lượng Thiên này.