Một bước là một kỷ nguyên, chuyện này quả thật chấn động lòng người mà!
Đừng nói là thực hiện, ngay cả việc có khí phách như vầy cũng đã làm người khác sợ hãi rồi.
Bất kể là Thạch Hạo hay là Kiến nhỏ cũng đều kinh ngạc tới ngây người, suy nghĩ tới mức xuất thần, khó có thể nói nên lời.
"Không phải chỉ là một bước thôi sao, ta sẽ cất bước!" Thạch Hạo phục hồi lại tinh thần rồi nói, tiếp đó hắn nhấc chân bước về phía trước.
Nhưng, sau một lát, vật đổi sao dời, thời gian mãnh liệt, hắn thiếu chút nữa thì đã bị tan rã, nếu không phải có một chiếc thuyền giấy ở bên cạnh và tản ra ánh sáng lộng lẫy thì hắn chắc chắn đã banh xác rồi.
Việc này làm cho hắn kinh hãi, khoảng cách một bước lại đáng sợ như vậy ư?
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn cô gái đồ trắng càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng xa này, cách xa nhau cả vùng trời sao sáng, cách xa nhau cả năm tháng vô tận, cách xa nhau cả một cái kỷ nguyên!
Việc này hoàn toàn không nói suông, vào lúc này thì hắn vững tin, đôi bên cách nhau quá xa xôi!
Việc này làm cho hắn sởn cả tóc gáy, một bước là một kỷ nguyên, cô gái này làm sao có thể tới đây được, có thể gặp hắn được, phải có công lực cỡ nào đây, vang dội cổ kim, chưa từng nghe tới.
Nhưng, nàng tới đây là để tìm thứ gì?
Thạch Hạo nghĩ ngay tới chiếc đỉnh kia, cũng là như thế, hắn nghi ngờ thứ ấy tới tìm hắn để dẫn đi tham chiến, cần sự giúp đỡ của hắn!
Khi nghĩ tới những chuyện này thì lông tơ toàn thân của hắn bắt đầu dựng ngược, đó là cuộc chiến khốc liệt tới cỡ nào mà ngay cả vị Nữ đế áo trắng như này cũng tới cầu viện hắn?
Trong vùng thế giới kia, kẻ địch xâm lấn mạnh mẽ tới mức nào? Thạch Hạo cảm thấy lạnh toàn thân.
Trong nháy mắt hắn nghĩ ngay tới hiện tại, được gọi là thời đại tăm tối nhất chuẩn bị tới, trận chiến này vượt xa cả thời xưa, phải đối mặt với khủng khiếp ngập trời, vậy hắn còn sức lực đâu mà quản những thứ khác chứ.
Tâm trạng của Thạch Hạo trở nên nặng nề, lẽ nào chiến đấu tới mức tan vỡ cả đời này, còn thế giới mà vị Nữ đế áo trắng này đang sinh sống cũng không quá lạc quan, là cuộc chiến đấu lan tới các chư thiên hay là chinh chiến xuyên qua từng kỷ nguyên một?
Đến cùng là ai, kẻ địch thật sự sẽ đáng sợ như vậy ư?
Hắn cảm giác như mình không cách nào thở được, tâm linh không ngừng run rẩy, nhiều chuyện đột nhiên xuất hiện, hắn cần phải đối mặt với trách nhiện to lớn hơn nhiều, sinh mệnh của bản thân như muốn ngừng lại.
Chưa hề có giây phút nào mà Thạch Hạo lại khát khao quật khởi như hiện tại, hắn muốn trở nên mạnh mẽ hơn, nếu không, bất kể là hiện tại hay là tương lai đều không thể đối mặt với những kẻ địch khủng khiếp kia được!
Một khi hắn hơi yếu thì sẽ là thảm kịch đầy đẫm máu phát sinh.
Hắn có một cảm giác, tương lai sẽ rất đau đớn, hắn muốn thay đổi, muốn nghịch chuyển toàn bộ khốn khổ bi thương, hắn nhất định phải làm được.
Hắn nghĩ ngay tới hình ảnh kia, rất nhiều năm tháng sau này, hắn một thân một mình đứng ở đỉnh cao nhất, cả thế gian đều tịch diệt, sau lưng là một cây liễu chết cháy đen.
Đó chính là một góc tương lai từng được tiên đoán ở Ba ngàn châu, những người thân quen đều không còn tồn tại, chỉ sót mỗi mình hắn, hắn không chấp nhận được, không thể chịu đựng nổi!