Từ xa bước tới, một sinh linh xuất hiện!
Nàng phong hoa tuyệt đại, sau khi tiến vào trong thông đạo được xây dựng bởi thời gian này thì phong thái càng chấn động tâm thần người nhìn hơn, càng khiến người khác khó có thể quên đi được.
Như thế nào gọi là phi tiên? Trong mắt Thạch Hạo thì chính là đây!
Cô gái này với quần dài phấp phới trong không trung, mái tóc đen bồng bềnh, cả người mang theo vẻ tiên vận kỳ ảo ngạo nghễ trên hồng trần vạn trượng.
Không cách nào có thể nói ra được vẻ xuất thế của nàng, không thuộc về nhân gian này, mang theo hơi thở tự nhiên, vạt áo trắng tung bay theo gió tựa như muốn thoát ra và lao lên chín tầng trời.
Vừa nhìn, nàng tựa như là một Tiên nhân thật sự từ trong sơn cốc, nhưng sau đó lại cảm giác như là tinh linh từ bên núi rừng bước ra, không hề dính chút khỏi lửa nhân gian nào.
Nhưng, khi nàng hơi tới gần thì liền làm người khác chấn kinh!
Cô gái này, với ánh mắt lưu chuyển tựa như đưa người khác trải qua từng lần luân hồi, sâu sắc vô cùng, tiềm ẩn sự săc sảo, đây không phải là viên ngọc trai óng ánh yếu đuối.
Vẻ ngang tàng ẩn giấu bên trong, toát ra phong thái cái thế nào đó!
Trong nháy mắt, Kiến nhỏ chợt rùng mình, không tự chủ thầm run rẩy, thiếu chút nữa thì hét lớn thành tiếng.
Tại sao lại có một cô gái như vầy? Giơ tay nhấc chân lại muốn ép sụp cả thiên địa, nàng thể hiện ra phong thái vô địch tuyệt đại, có thể nhìn xuống sông dài vạn cổ!
Đây là loại khí chất rất mâu thuẫn, tĩnh thì không minh như tiên tử với ống tay áo phần phật theo gió, còn động thì như nuốt trôi núi sông, có thể nhìn xuống rất nhiều cao thủ cái thế từ cổ chí kim.
"Cô gái này... sao lại mạnh như thế chứ, tuy rằng chưa thấy nàng ra tay nhưng ta biết, thủ đoạn của nàng chắc chắn thông thiên, đừng nói là thông đạo thời gian này là do nàng tạo nên đấy chứ?"
Kiến nhỏ vàng run rẩy nói, cả người không tự chủ run lên cầm cập, hành động này của nguyên thần cùng thân thể tựa như xuất phát từ một loại bản năng kính nể với nàng.
Trên thực tế, như thế vẫn còn khá là tốt!
Nếu như những sinh linh khác tới, không hề có Máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của bộ tộc Thiên Giác nghĩ này thì chắc chắn đã quỳ rạp từ lâu trên mặt đất rồi, sẽ quỳ lạy với cô gái ấy.
Hơn nữa, vào đúng lúc này khi Thạch Hạo cùng Kiến nhỏ lộ vẻ khiếp sợ thì bất chợt sinh ra ảo giác.
Bởi vì, bọn họ loáng thoáng nghe được một âm thanh thờ cúng nào đó, cũng tương tự như là một âm thanh bái lễ, như chúng sinh trong thiên địa đang đọc nhẩm tên của một vị Nữ đế.
Là cô gái trước mắt này ư? Một vị Nữ đế!
Mặc dù cách xa thời không dài dằng dặc, cự ly ước tính bằng cả năm tháng thế nhưng người thuộc thời không của nàng vẫn nhớ tới nàng, trong nhất thời chợt tuyền tới nơi này!
Căn cứ vào sử sách bí ẩn từng được Tiên cổ ghi chép, có một tin đồn chưa hề được chứng thực, có một sinh linh với công lao vô thượng, người này từng cứu lấy toàn bộ sinh linh trong đất trời, dù cho khi còn sống hay là chết đi thì âm thanh thờ cúng này vẫn sẽ quẩn quanh, không cách nào im bặt được.
Hơn nữa, dù cho ngăn cách không gian, cách xa năm tháng, thi thể của nàng có trầm luân vào trong vực sâu vũ trụ đi nữa thì vẫn có thể bị loại âm thanh này dẫn dắt và xác định ra đang ở nơi nào.