Ầm!
Trong thiên địa, đám lôi điện kia vô cùng đáng sợ, nó không ngừng nổ tung ở bên cạnh hai người, hư không đổ nát, càn khôn đứt đoạn, uy lực đầy mạnh mẽ ấy còn kinh khủng hơn cả thiên kiếp nữa.
Mỗi một luồng lôi điện to lớn ấy tựa như đang móc nối với dải ngân hà nào đó và không ngừng từ nơi sâu trên bầu trời bổ ầm xuống, mênh mông vô tận, đâm nhói rỉ máu cặp mắt của người nhìn.
"Gặp ma rồi, đây là nơi quỷ quái gì thế, chúng ta sao lại đi vào nơi đây chứ!" Kiến nhỏ hét toáng lên, cọng râu trên đầu nó lắc lư, toàn thân lạnh lẽo, tâm thần nguội ngắt.
Da đầu của Thạch Hạo cũng tê dại, nơi đây chính là một vùng đất vô cùng nguy hiểm, tuyệt đối không thể lại gần, chỉ mới đứng ở bên ngoài mà đã khủng khiếp như vậy rồi, một khi xông vào trong trung tâm thì hơn phân nửa hình thần cũng phải bị diệt.
Thạch Hạo tuy rằng rất tự tin thế nhưng sau khi đi vào nơi này thì trực giác của bản năng chợt nhắc nhở hắn, dù cho cơ thể hắn có mạnh mẽ vô song nhưng cảnh giới vẫn còn chưa đủ để chống lại nơi này.
Một khi bị ánh chớp kia bắn trúng thì chắc chắn sẽ hóa thành sương máu ngay tại chỗ!
"A... không xong!" Kiến nhỏ hét lớn và ra sức giãy giụa, nó sử dụng tới thần thông mạnh nhất của tộc mình, sức lực có thể rung chuyển thiên địa, có thể đảo lộn càn khôn.
Chỉ là, trong vô hình chợt có một loại tràng vực lan tỏa và trong nháy mắt làm tan rã đi sự chống cự của bọn họ, không thể nào đối kháng được.
Hư không uốn éo, thời gian lưu chuyển, những mảnh vỡ của thời gian tựa như là những nụ hoa bung nở, có thể tiêu diệt toàn bộ sức mạnh.
Điều đáng mừng nhất chính là, khi ánh chớp kia trút xuống, trông có vẻ hùng vĩ, có thể g**t ch*t nhân vật tuyệt thế nhưng lại chưa hề đánh lên trên người bọn họ, trong cõi u minh tựa như có một luồng sức mạnh kỳ dị nào đó đẩy chệch hướng của nó.
Khí tức thời gian nồng nặc, cảm giác tang thương của năm tháng tựa như là đại dương không ngừng khuấy động và xoay tròn ở phía trước, thứ này hóa thành một thông đạo không cách nào đo lường được, không thể biết thông đi nơi nào!
"Nhanh nghĩ biện pháp đi, nếu không chúng ta đều phải chết đó!" Kiến nhỏ màu vàng hoảng sợ nói, nó vẫn đang là vị thành niên, hơn nữa cũng vừa mới bước chân ra đời mà đã gặp phải biến hóa ngập trời như vậy cho nên đã bị dọa tới mức suýt nữa hồn lìa khỏi xác.
Xoẹt!
Thạch Hạo giơ lên tay trái, từ trong lòng bàn tay b*n r* mấy chục sợi xích thần màu vàng tựa như tơ nhện vậy, chúng nhanh chóng nhằm về nơi xa và muốn quấn chặt lấy một rặng đá ngầm chỗ đó.
Đấy là pháp môn của Liễu Thần, đáng tiếc là nó lại không hề có chút tác dụng nào ở đây cả, toàn bộ bầu trời tựa như bị ép xuống dưới và làm cho sợi dây xích lờ mờ, tiếp đó là làm tan rã rặng đá ngầm nơi xa kia.
"Mở cho ta!" Kiến nhỏ kêu lớn, nó liên tục vung nắm đấm, vận dụng bảo thuật mạnh mẽ nhất của tộc mình hòng xông ra khỏi sự giam cầm, đánh nát tất cả.
"Phụt!"
Nó gặp ngay sự cắn trả nên há miệng phun ra một bụm máu, ánh chớp soàn soạt tuy rằng không có đánh trúng Minh thuyền thế nhưng lại có một luồng khí tức đầy khủng khiếp đè ép, tựa như là càn khôn hủy diệt, vũ trụ nổ tung, muốn tiêu diệt vạn vật.
"Phá cho ta!"
Thạch Hạo hét lớn, vận dụng thần thông của mình, triển khai bảo thuật Luân Hồi, bên trong có ẩn chứa mảnh vỡ thời gian, môn bảo thuật này có dính dáng tới sức mạnh của thời gian.