Sương mù đen tối vô biên, đứng bên trong vùng biển rộng này tuyệt không thể xác định được phương hướng, không hề có chút tiếng động nào, chỉ có mỗi mình Minh thuyền tự lướt về phía trước.
Chuyện này rất kỳ lạ, biển rộng không giới hạn tựa như chẳng hề có phần cuối, thế nhưng lại chẳng hề có chút âm thanh nào, thậm chí ngay cả bọt biển cũng không, nơi đây tựa như là một vùng biển chết, yên tĩnh tới mức đáng sợ.
Bên trên thân tàu bằng xương cốt màu đen dài chưa tới một trượng, Thạch Hạo với vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vết máu bên trên vách thuyền, đồng thời liếc nhìn về phía vùng biển âm u đầy hơi thở chết chóc này.
Hắn cũng không dám chắc chắn bởi vì cũng chưa hỏi rõ qua những người khác, không biết khi vượt qua vùng biển này thì sẽ gặp phải những trường hợp nào, tình cảnh trước mặt rất bình thường ư?
Ít nhất, bên trên thân tàu màu đen đang rỉ máu này tuyệt đối không bình thường, người khác hẳn là chưa từng thấy qua.
"Trên người ta có món đồ gì đó đã gây nên sự cộng hưởng này sao?" Thạch Hạo tự nói, nếu không thì làm sao lại phát sinh biến cố này.
Hắn hơi bất an, Minh thuyền chủ động lướt tới trước, vậy mục tiêu sẽ là rừng đá Bắc Hải thật sự kia ư? Hắn không tin tưởng, vạn nhất xảy ra chuyện kỳ lạ nào đó thì rất khó có thể ứng phó khi đang ở trong vùng biển mênh mông này.
"Mùi máu này ra sao thế này, tuy rằng ta ngửi thấy mùi tanh thế nhưng cũng có đôi chút hương thơm." Kiến nhỏ đứng trên bả vai của Thạch Hạo nói thế rồi nhảy xuống.
Thạch Hạo không nói gì, đời sau của Thập Hung lại có thể nhìn ra điểm khác thường này càng khiến hắn thêm sầu lo hơn, tên khốn này không ngờ lại cười toe toét.
"Nếu không thì mày nếm thử đi?" Thạch Hạo không vui nói.
"Boong!"
Kiến vàng tuy rằng dài chưa tới một tấc thế nhưng có thể lấy ra một chiếc đỉnh đồng to bằng đầu người, rất nhiển nhiên nó có thần thông vô song, bình thường có thể nhét những v*t t* l*n vào trong cơ thể mình.
"Luyện hóa một ít thử!" Nó gảy ngón tay một cái rồi một vài giọt chất lỏng màu đỏ đen từ trên vách thuyền rơi vào trong đỉnh đồng.
"Lửa tiên bốc lên, đốt cháy vạn tà!" Kiến nhỏ màu vàng hét lớn một tiếng rồi há miệng phun ta một vệt ánh sáng màu vàng, thứ này hóa thành ngọn lửa đốt cháy đỉnh đồng kia.
Vóc người của nó tuy rằng rất nhỏ thế nhưng uy lực mà ngọn lửa vừa được phun ra kia lại rất bất phàm, lập tức làm cho nhiệt độ nơi này tăng nhanh, hư không uốn lượn và vang lên tiếng ầm ầm.
Tiếp đó, đỉnh đồng bị đốt tới mức đỏ hồng và trở nên trong suốt.
Chiếc đỉnh rất đặc biệt, óng ánh trong suốt, vừa rồi còn có màu đồng nhưng nay lại trở nên tựa như thủy tinh, có thể thấy được những hoa văn đan dệt ở bên trong.
Đó là phù văn đại đạo của Tiên cổ và được tổ hợp hình thành nên kết cấu cho chiếc đỉnh này, đầy phức tạp và huyền ảo.
Phụt!
Rất nhanh, trong đỉnh tản ra làn khói đen tanh tưởi gay mũi làm người khác muốn ói mửa.
Thạch Hạo cùng với Kiến nhỏ nhanh chóng lui lại, làn khói này rất ít thế nhưng lại có tính ăn mòn rất cao, lập tức làm cho sương mù xung quanh vang lên những tiếng xì xì và ẩn chứa năng lượng cực kỳ khủng khiếp, trong chớp mắt thứ này xuất hiện thì hư không chợt rạn nứt.
Không cần nói tới Thạch Hạo, ngay cả Kiến nhỏ đang cười toe toét kia cũng trợn tròn mắt.
"b**n th** vậy luôn à, đây chẳng lẽ là tàn độc còn sót lại từ huyết dịch bị nguyền rủa của đại nhân vật cấp Trường Sinh lưu lại?" Kiến nhỏ lẩm bẩm.
Thạch Hạo thì kinh ngạc hơn cả nó, chỉ là một vài giọt máu trên vách thuyền mà đã có sức mạnh cỡ này rồi.
Rõ ràng, đây là độc tố còn sót lại, vậy là năm xưa thì sẽ như thế nào? Quả thật không thể tưởng tượng được. E rằng một giọt máu cũng có thể g**t ch*t cao thủ tuyệt đỉnh của thời đại này.